Lúc tôi xuyên qua, nữ chính đã kề dao lên cổ mình rồi.
Ngay lúc này đây chính là tiệc đính hôn của vị hôn phu cũ của cô ấy và cô em gái thiên kim giả.
Cô ấy vốn dĩ đã không thiết sống nữa, lại còn bị người anh ruột vừa chạy tới mắng cho một trận.
Lưỡi dao đã kề trên cổ, vậy mà những lời mỉa mai trào phúng từ phía đối diện vẫn chưa hề dừng lại.
Theo diễn biến cốt truyện, ba giây sau, nữ chính sẽ không chút do dự đâm thẳng dao vào cổ. Hành động này khiến người anh trai Mạnh Kiệt vốn tưởng cô đang diễn kịch phải chấn động. Từ đó về sau, anh ta bỗng nhiên tỉnh ngộ hối hận tột cùng, tìm mọi cách để níu kéo cô em gái đang một lòng muốn chết nhưng lại chẳng thể cứu vãn được gì.
Cuối cùng đành trơ mắt nhìn nữ chính chết đi, sống cả đời trong sự đau buồn.
Còn hiện tại, tôi đảo mắt nhìn quanh, nữ chính có lẽ sợ mình chết không thành, nên đã chạy tít lên sân thượng tầng hai mươi tư.
Thấy vậy, tôi nhích bước lui về phía mép sân thượng thêm một chút, biểu cảm của người anh ruột thế mà lại có chút nới lỏng.
Nhưng ngoài miệng thì anh ta vẫn đang cố chấp: "Cô không sánh bằng Tuyết Tuyết dù chỉ một nửa, mọi người không thích cô mà thích em ấy cũng là chuyện bình thường thôi. Nhưng nếu cô chịu sửa cái tính khí tồi tệ này, mọi người vẫn sẽ chấp nhận cô..."
Giây tiếp theo, tôi đâm một nhát dao vào cánh tay mình, ngay sau đó xoay người vờ như chuẩn bị nhảy xuống.
Sắc mặt anh ruột chợt biến đổi, thế mà lại lao người nhào tới định túm lấy tôi, trông hệt như một kẻ ngốc.
Nhưng anh ta đâu ngờ tôi lại nghiêng người né tránh, bàn tay còn tiến tới đẩy mạnh một cái, khiến nửa người anh ta chúi luôn ra ngoài khoảng không.
"Khinh Khinh, cứu anh... cứu anh trai với..." Anh ta một tay bám chặt lấy lan can, sắc mặt trắng bệch nhìn tôi.
Còn tôi chỉ nhẹ nhàng lau sạch cán con dao gọt hoa quả trên tay.
Thấy thế, gương mặt anh ta bùng lên lửa giận: "Tại sao chứ?! Anh vừa nãy còn muốn cứu cô, sao cô có thể làm vậy!"
Trơ mắt nhìn anh ta sắp trụ không nổi nữa, cánh tay duỗi thẳng rung lên bần bật, gân xanh trên trán giật giật.
Ngay khoảnh khắc anh ta sắp tuyệt vọng đến nơi, tôi chậm rãi bước đến trước mặt anh ta, dưới ánh mắt bừng sáng đầy hy vọng, tôi vươn một bàn tay về phía anh ta.
Anh ta vội vã đưa bàn tay đang lơ lửng của mình qua.
Tôi nắm chặt lấy tay anh ta, ấn dấu vân tay lên cán dao đã được lau sạch.
Sau đó tâm trạng vui vẻ mà nói lời tạm biệt với anh ta.
"Tạm biệt." Tôi nói, "Với tư cách là người thân ruột thịt, cũng như để cảm ơn ý định muốn cứu tôi vừa nãy của anh, sau khi anh chết đi, tôi cũng sẽ đến khóc tang trước mộ anh."
Nói xong, tôi bẻ từng ngón tay đang bám chặt vào lan can của anh ta ra.
Người anh ruột của nữ chính cứ như vậy thét lên một tiếng thảm thiết rồi rơi thẳng xuống dưới lầu.
Cú rớt từ trên trời xuống này đã cắt ngang tiệc đính hôn của thiên kim giả và vị hôn phu.
Bọn họ nhanh chóng báo cảnh sát, cảnh sát cũng rất mau chóng chạy tới.
Khi bọn họ lao lên sân thượng, chỉ nhìn thấy tôi đang co rúm ngồi xổm trong góc, run rẩy không ngừng.
"Anh trai... anh ấy muốn giết tôi... Kết quả lại tự mình ngã xuống." Tôi ngẩng đầu, trên mặt toàn là nước mắt, vết thương trên cánh tay vẫn còn đang rỉ máu. Cảnh sát rất nhanh đã tìm thấy con dao rơi ở ngay bên cạnh.
"Mạnh Khinh, rốt cuộc cô đã làm cái gì?!" Thiên kim giả Mạnh Tuyết phát điên lao tới định xé xác tôi. Vị hôn phu thanh mai trúc mã cũ và người cha ruột của tôi lại chỉ khoanh tay đứng nhìn ở đó, duy chỉ có viên cảnh sát bên cạnh là vội vàng cản cô ta lại.
Nghĩ đến cái chết bẹp dúm của người anh ruột, trong lòng tôi trào dâng một cỗ khoái cảm, nhưng vẻ mặt lại càng tỏ ra đáng thương hơn.
"Tất cả là vì cô đấy!" Tôi chỉ vào thiên kim giả Mạnh Tuyết rồi suy sụp òa khóc, "Anh trai nói chỉ cần tôi biến mất, cô sẽ không phải vì chuyện cướp vị hôn phu của tôi mà bị người đời đâm chọc sau lưng nữa. Anh ấy là vì cô nên mới chết đó!"
Lời buộc tội vừa thốt ra, Mạnh Tuyết lập tức biến sắc.
Cô ta quay đầu, dè dặt nhìn sắc mặt cha một cái, sau đó cũng hùa theo khóc nức nở: "Chị đang nói cái gì vậy, chị ơi? Chị hận em thì cũng đành đi, anh trai đã bị chị hại chết rồi, chị còn muốn bôi nhọ anh ấy nữa."
Vị hôn phu cũ Hứa Trạch chạy tới sau đó liền ôm chầm lấy cô ta vào lòng bênh vực, hướng về phía tôi mà quát lớn: "Tuyết Nhi mới là ân nhân cứu mạng lúc trước của tôi, người tôi muốn cưới luôn là cô ấy. Trước kia chẳng qua là tôi nhận nhầm người mà thôi, Mạnh Khinh, cô bớt tự mình đa tình đi."
Cuối cùng, người cha vốn luôn nhẫn nhịn sau khi nghe xong những lời của hắn ta thì không thể đứng yên được nữa. Ông ta sải bước chạy tới, ngay trước mặt cảnh sát giơ tay định tát tôi.
Cảnh sát bên cạnh vốn dĩ đã cản ông ta lại rồi, nhưng ngay lúc chúng tôi bị áp giải lên xe cảnh sát, tôi chợt cười hì hì, ghé sát vào tai ông ta thì thầm: "Lão già, người thừa kế của ông đi tong rồi nha."
Giây tiếp theo, ông ta quay đầu lại, khuôn mặt tái mét, nhìn tôi đầy vẻ khó tin.
"Là mày! Thật sự là mày đã hại A Kiệt!"
Nói đoạn, dưới sự sai khiến của cơn phẫn nộ cực độ, ông ta bóp chặt lấy cổ tôi.
"Cứu mạng, bọn họ đều muốn giết tôi." Tôi rúc vào trong vòng tay của nữ cảnh sát đang che chở mình, run lẩy bẩy lên tiếng, "Bọn họ vì Mạnh Tuyết nên đều muốn diệt trừ tôi."
Cách đó không xa, ánh đèn flash của cánh truyền thông chớp nháy đúng như dự kiến.