Chuyện Mạnh Kiệt rơi lầu rất nhanh chóng bị định nghĩa là trượt chân rớt đài.
Hết cách, cảnh sát thật sự không tìm ra được bằng chứng.
Những người bạn thường xuyên đọc truyện ngược luyến đều biết, trong "văn học chết chóc", thông thường hễ lúc nào nữ chính muốn tìm chết, camera giám sát xung quanh cô ấy luôn sẽ "tình cờ" hỏng hóc, nhân chứng hầu như bằng không.
Sau đó người nhà và bạn bè của cô ấy sẽ cho rằng cô đang đóng kịch để thu hút sự chú ý, tiếp tục ngồi trên đỉnh cao đạo đức mà chỉ trích cô, yêu cầu cô phải nhượng bộ vì người khác.
Khi đến cả việc tìm chết cũng bị biến thành chủ đề để người khác công kích mình, cô ấy mới thực sự cảm thấy sống không còn gì luyến tiếc.
Thiết lập kiểu này đúng là quá dễ bề lợi dụng.
Đến được thế giới này, tôi cứ ngỡ như được lên thiên đường.
Ba ngày sau, tôi từ cục cảnh sát bước ra.
Trên mạng Internet đã cãi nhau ầm ĩ ngất trời vì chuyện này.
Bí mật của giới hào môn ai mà chẳng muốn hóng hớt một câu, đặc biệt lại còn là chuyện hoang đường kiểu cha ruột vì con gái nuôi mà muốn giết con gái ruột.
Vốn dĩ trong vòng 24 giờ đầu khi sự việc vừa nổ ra thì vẫn còn không gian để dìm sức nóng xuống, nhưng ác nỗi lão già sau khi bóp cổ tôi xong thì tức đến mức nhồi máu cơ tim, phải nhập viện rồi.
Đợi đến khi ông ta quay lại nắm quyền kiểm soát đại cục, thì mọi chuyện đã lên men bùng nổ mất rồi.
Đủ loại tin tức tiêu cực ập đến như làn sóng đánh vào các doanh nghiệp lớn nhỏ dưới danh nghĩa nhà họ Mạnh. Trong thoáng chốc, giá cổ phiếu của tập đoàn Mạnh thị tuột dốc không phanh.
Hôn sự giữa Mạnh Tuyết và vị hôn phu cũ của tôi - Hứa Trạch cũng đành phải gác lại.
Mặc dù vậy, cư dân mạng vẫn đào ra được vô số tin tức nóng hổi, giáng đòn quyết định xác nhận sự thật Mạnh Tuyết là kẻ thứ ba xen vào hôn ước của chị gái.
Dẫu sao cũng là tiểu hoa đán đang hot, Mạnh Tuyết tuy bị đánh giá tệ hại, nhưng vẫn có không ít fan cuồng ra sức tẩy trắng giúp cô ta.
Lời lẽ đại loại như sau:
【Đính hôn chứ đâu phải kết hôn, Hứa thiếu chẳng qua chỉ lựa chọn người mà anh ấy thực sự yêu thương thôi, sao có thể coi là ngoại tình được chứ?】
【Đám nhà giàu bọn họ chẳng phải đều như thế sao? Tuy liên hôn nhưng mạnh ai nấy chơi, Hứa thiếu cũng chỉ mới tìm thấy tình yêu đích thực mà thôi.】
【......】
Đương nhiên, mấy lời rác rưởi này đã nhanh chóng bị cư dân mạng chửi cho ngập mặt, còn bị nhóm đối thủ của Mạnh Tuyết chụp màn hình lưu lại, tạo thành một trò cười kinh điển vĩnh hằng mới để mang ra mỉa mai cô ta.
Nhưng mặc kệ thế nào đi nữa, cũng chẳng có cách nào thay đổi được sự thật là Mạnh Chính Đình trong vỏn vẹn ba ngày vừa mất đi đứa con trai, lại còn toang luôn hôn sự của con gái.
Ông ta đang nằm viện mà chỉ hận không thể đích thân cầm dao lụi tôi.
Nhưng vì để vãn hồi danh dự, ông ta đành phải nở nụ cười giả lả tìm đến tôi để diễn vở kịch cha con thân thiết.
Cái ngày tôi ra khỏi cục cảnh sát, ông ta đã gọi hẳn một đám phóng viên đứng trực sẵn ngay cửa.
Tôi vừa bước ra khỏi cục, ông ta liền rảo bước tiến lại gần, dang rộng vòng tay muốn dành cho tôi một cái ôm.
"Khinh Khinh, để con phải chịu khổ ở trong đó rồi." Ông ta nói, "Chúng ta về nhà trước có được không, ba đã dặn dì giúp việc làm mấy món con thích ăn nhất rồi."
Tôi nhếch môi nở một nụ cười nhạt nhòa với ông ta, ngay sau đó lướt mắt vượt qua ông ta để nhìn thẳng vào những ống kính máy ảnh tối đen đang chĩa về phía mình.
Giây tiếp theo, tôi hét lên một tiếng thất thanh rồi ôm đầu ngồi thụp xuống đất.
"Đừng đánh con, con cầu xin ba, con sai rồi, con sẽ nhường tất cả cho Mạnh Tuyết, xin ba đừng đánh con nữa!"
Tôi khóc nức nở nghẹn ngào, nhưng mấy từ trọng điểm thì lại nhả chữ cực kỳ rành rọt.
Đi kèm với kỹ năng diễn xuất kiểu co giật vô cùng trừu tượng của mình.
Đám phóng viên xung quanh đua nhau đưa mắt nhìn nhau, ngay sau đó là tiếng màn trập máy ảnh vang lên kịch liệt liên hồi.
Sắc mặt Mạnh Chính Đình càng lúc càng trở nên khó coi.
Ông ta ngồi xổm xuống định đỡ tôi dậy, bàn tay kìm chặt như gọng kìm, muốn lôi tuột tôi từ dưới đất lên.
Tôi lại đứng im bất động.
Vẻ mặt ông ta đầy vẻ lo lắng miệng thì thốt ra những lời an ủi, thế nhưng thân người lại ghé sát vào tôi, lạnh lùng lên tiếng hỏi: "Rốt cuộc mày muốn thế nào?"
Tôi ngẩng đầu, nhe hàm răng tươi rói với ông ta: "Ba ơi, Mạnh Tuyết đang ở nhà, con sợ mọi người lại vì cô ta mà đòi giết con. Con sợ lắm, con không về đâu."
Lực siết trên cánh tay tôi càng tăng thêm. Mạnh Chính Đình hít sâu vài hơi, cuối cùng cũng kìm nén được cảm xúc, ngay sau đó lại bày ra biểu cảm của một người cha hiền từ: "A Tuyết không phải đứa trẻ hư, sao con cứ hay hiểu lầm em nó thế. Nhưng nếu con thực sự không muốn nhìn thấy em nó, ba sẽ bảo em nó dọn đi chỗ khác, A Tuyết sẽ hiểu được thôi."
Ông ta đang cố gắng dẫn dắt giới truyền thông quy chụp mọi chuyện sang thành do tôi tự suy diễn hoang tưởng, tôi chỉ cười mà không nói lời nào.
Đôi khi, việc chừa lại những khoảng trống thích hợp càng tạo ra nhiều không gian tưởng tượng hơn cho những kẻ ngoài cuộc.