Mạnh Chính Đình bị đưa đi, mà tôi cũng không thoát.
Tôi đã dùng đoạn video được lưu trữ trong điện thoại để cáo buộc Mạnh Chính Đình xúi giục giết người.
Và bản thân tôi cũng bị tình nghi phòng vệ quá đáng.
Lúc tôi được thả ra, Mạnh Chính Đình cũng đã được bảo lãnh, thậm chí còn sớm hơn tôi nửa ngày.
Là Hứa Trạch đã cứu vớt ông ta.
Đối với người cha vợ hụt này, Hứa thiếu đúng là đã làm trọn tình trọn nghĩa.
Ngay khi tôi đang suy nghĩ xem nên đi đâu, thì tin nhắn điện thoại đột nhiên vang lên.
Anh ta gửi cho tôi một địa chỉ. Đoạn tư liệu đen trước khi chết của Mạnh Tuyết quay được ở biệt thự đã giúp anh ta kiếm được một món hời lớn.
Mạnh Tuyết muốn trở thành bạch nguyệt quang của toàn mạng, nhưng hiện tại dù có chết đi rồi thì cũng chỉ có thể lưu xú muôn đời, vĩnh viễn mất đi cơ hội phi thăng.
Đệ nhất paparazzi hiện tại đang gửi lời mời tôi cùng đi ăn mừng.
Tôi vui vẻ nhận lời đến chỗ hẹn.
Sau đó, tại địa điểm hẹn gặp, tôi bắt gặp hai người ngoài dự đoán.
Người cha ruột của tôi và vị hôn phu cũ của tôi.
Cùng một khuôn mặt u ám, cùng một ánh mắt đong đầy hận thù.
Hứa Trạch vận trên người một bộ âu phục màu trắng tinh khôi, thân hình cao ráo đứng lẻ loi. Anh ta đang dùng cách này để tưởng nhớ Mạnh Tuyết đã khuất.
Cô bé nhỏ năm xưa đã vô tình cứu sống anh ta, sưởi ấm cả một tuổi thơ u ám của anh ta.
Và Mạnh Chính Đình thì đang đứng ngay phía sau anh ta.
Ông ta trông lại già đi không ít, sắc mặt vàng vọt khô héo, toàn thân tỏa ra vẻ bệnh tật ốm yếu u ám.
Bây giờ tuy đã được bảo lãnh, nhưng những hiềm nghi trên người ông ta vẫn chẳng thể rửa sạch nổi. Chuyện này vừa tung ra, dư luận bên ngoài vốn đã không thể đè xuống được nữa, thì phía công ty lại bắt đầu liên tục gây sức ép lên ông ta.
Mạnh thị không thể để một kẻ công khai đạo đức suy đồi nắm quyền quản lý được.
Để Mạnh Chính Đình tiếp tục làm người cầm lái, nhà họ Mạnh bị điều tra chỉ là chuyện sớm muộn.
Mà ông ta trước kia vì để phát tài, tay chân cũng vốn chẳng sạch sẽ gì.
Đến lúc tuổi đã xế chiều, lại sắp sửa bị quét cổ ra khỏi cửa hệt như một con chuột chạy qua đường.
"Mạnh Khinh, mày quả không hổ danh là con gái của tao." Ông ta nói, giọng điệu càng thêm tàn nhẫn, "Tao đã nhìn lầm rồi, ngay từ khi mày mới trở về lẽ ra tao nên bóp chết mày mới phải."
Lời đe dọa của một con cáo già đang bị dồn đến bước đường cùng chẳng có gì đáng sợ hãi cả, tôi thờ ơ cười trừ, ánh mắt chuyển sang nhìn Hứa Trạch.
Tôi hỏi anh ta: "Mạnh tổng bị dồn vào chân tường nên nóng vội định tự mình động thủ thì tôi còn có thể hiểu được. Nhưng Hứa thiếu à, anh làm thế này là vì cái gì?"
"Mạnh Khinh, cô ngậm miệng lại." Ánh mắt độc ác như tẩm nọc độc của Hứa Trạch hạ xuống, anh ta nói: "Tôi đã sớm biết cô là một người phụ nữ độc ác như vậy rồi. Cô yên tâm, tôi sẽ đích thân báo thù cho Tuyết Nhi, cô cứ ngoan ngoãn chờ xuống địa ngục để tạ tội với Tuyết Nhi đi."
Nghe đến đây, tôi không khỏi dâng lên một sự tôn kính sâu sắc.
Là do lúc trước ánh mắt tôi hạn hẹp, lại không biết rằng người đứng trước mặt đây lại chính là nam phụ thâm tình bậc nhất của cuốn truyện này.
Dù cho trước khi gặp Mạnh Tuyết, anh ta từng nói nguyên chủ là đóa hoa hồng duy nhất của anh ta trong cái thế giới tục tĩu dung tục này. Nhưng sau khi gặp Mạnh Tuyết, anh ta lại nói rằng anh ta đã gặp được đóa hoa nhài thuần khiết trong trắng nhất trên thế gian.
Sách thì không đọc được bao nhiêu, nhưng ngoại tình lại rất quang minh chính đại.
Tôi bị bọn họ trói nghiến lại.
Lúc bị chuyển từ con hẻm tối tăm đi, tôi nhìn thấy một chiếc camera giám sát lấp lóe sáng cạnh cột đèn đường tối tăm cũ kỹ hỏng hóc.
Những người bạn thường xem truyện ngược đều biết, nếu nữ chính bị bắt cóc, thì camera an ninh quanh khu vực đó chắc chắn đều đã bị hỏng.
Thế nhưng điều mà bọn họ không biết chính là, một tuần trước tôi đã tình cờ chứng kiến một vụ tai nạn giao thông nhỏ ở ngay chỗ này, nên ngay trong đêm đó tôi đã tức tốc gọi một lèo hai chục cuộc điện thoại trình báo phàn nàn.
Và chiếc camera ở ngay góc rẽ kia đã được sửa chữa từ đời nào rồi.
Tôi nằm ngoan ngoãn tĩnh lặng trong cốp xe, nhìn ánh đèn rực rỡ của thành phố đang dần được thắp lên xen lẫn cùng bóng tối dần bao phủ khi cánh cửa xe đóng lại.
Trong bóng tối, tôi từ từ nhếch khóe môi.
Đêm nay, sẽ có một màn kịch hay để xem đây.