Giây tiếp theo, mẹ Mạnh ôm lấy đầu la hét chói tai.
Bà ta lúc này chịu không nổi dù chỉ một chút kích thích nào.
Tôi đứng trên cao nhìn xuống bộ dạng xấu xí thảm hại của bà ta hiện tại.
Lại không nhịn được nhớ lại lúc nguyên chủ vừa được đưa về nhà họ Mạnh, bà ta cũng thế này. Mang một thân trắng tinh khôi thanh cao, đứng trên cao nhìn xuống nguyên chủ, cho đến khi đôi mày thanh tú ấy khẽ nhíu lại, đánh vỡ tan tành sự dịu dàng hòa ái giả tạo trên khuôn mặt kia.
Bà ta nói: "Để A Kiệt chơi với một đứa vô giáo dục ở tầng đáy xã hội thế này, tôi không yên tâm."
Lúc thốt ra những lời đó, vẻ mặt của bà ta không hề che giấu sự chán ghét tột độ, mà sự chán ghét này, nguyên chủ đã từng chứng kiến vô số lần.
Gần đây nhất, là trong tiệc đính hôn của Mạnh Tuyết. Bà ta đã càu nhàu oán trách qua điện thoại với cô bạn thân của mình: "Đúng là đồ sao chổi, hồi đó rõ ràng đã vứt bỏ nó rồi, sao tự dưng nó lại có thể tự bò về được cơ chứ."
Khoảnh khắc ấy, nguyên chủ mới ngộ ra lý do vì sao bản thân lại bị ghẻ lạnh hắt hủi đến vậy. Chẳng qua là bởi ngay khi cô ấy vừa cất tiếng khóc chào đời, cả chồng và đứa con trai của người mẹ này đã lập tức chọn đi thăm cô ấy đầu tiên, mà bỏ mặc người mẹ đang phải chịu đựng sự giày vò đau đớn vì sinh khó.
Chính vì cái lý do hoang đường nực cười đến thế, đã tạo nên một cuộc đời ngắn ngủi đầy rẫy bi kịch của cô ấy.
Vậy mà những người xung quanh vẫn luôn rót vào tai cô ấy rằng cha mẹ thật lòng yêu thương cô, chỉ là do xa cách nhau quá lâu rồi nên không biết phải bày tỏ ra sao cho đúng cách mà thôi.
Một cuộc đời khởi đầu bằng dối trá, để rồi lại kết thúc trong dối trá.
Camera trên trần nhà vẫn đang hoạt động không ngừng nghỉ. Tôi nhìn người mẹ đang phát cuồng trước mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
"Mạnh Tuyết chỉ muốn tôi thân bại danh liệt, còn bà mang danh là một người mẹ, lại muốn mạng của tôi." Nói rồi tôi giả vờ thở dài thườn thượt một tiếng đầy nặng nề, "Tôi không biết bà rốt cuộc là điên thật hay giả vờ điên, nhưng Mạnh Chính Đình chắc hẳn đã làm sẵn giấy chứng nhận tâm thần cho bà rồi. Tôi mà vô tình chết trong tay một người mẹ phát điên vì mất con như bà, những người khác trong nhà họ Mạnh mới có thể rũ bỏ quan hệ một cách sạch sẽ."
"Kế hoạch của bà là định đồng quy vu tận cùng chết với tôi trước, sau đó để Mạnh Chính Đình đối ngoại tuyên bố rằng bà vì quá đớn đau nên mới làm chuyện cực đoan, đúng không? Cứ như vậy, ông ta cũng mất đi người vợ mà ông ta yêu thương sâu đậm và trở thành một nạn nhân đáng thương, sẽ không còn ai nghi ngờ ông ta nữa."
Nghe xong những lời này, ánh mắt mẹ Mạnh nhìn tôi dần trở nên âm độc thâm hiểm. Đột nhiên bà ta đứng dậy, xoay người định chạy về phía nhà bếp.
Nhưng lại bị tôi nhanh tay túm ngược trở lại.
"Gấp gáp cái gì chứ, đến đây cùng xem chút chuyện hay ho đi." Nói đoạn, tôi cười hì hì mở khóa điện thoại, mở khung chat với đệ nhất paparazzi, nhấn phát đoạn ghi âm, giọng của Mạnh Tuyết lập tức vang lên.
Trong đoạn ghi âm, người đại diện của cô ta đang hỏi đợt khủng hoảng lần này phải xử lý truyền thông ra sao.
Giọng điệu bực dọc không kiên nhẫn của cô ta vang lên: "Cứ hướng dư luận đổ lỗi cho Mạnh Khinh đi, còn nếu thật sự không được thì viết bài PR đổ hết tội lỗi lên đầu Mạnh Kiệt. Nếu không phải do anh ta cứ khăng khăng lo chuyện bao đồng chõ mũi vào rồi tự rước họa vào thân, thì chuyện đâu có bung bét lớn đến mức này. Đúng là đồ phế vật ăn hại..."
Tiếng phàn nàn của Mạnh Tuyết từ trong điện thoại vẫn liên tục vang lên.
Tôi chỉ tay về phía Mạnh Tuyết đang nằm sõng soài trên mặt đất, chậm rãi lên tiếng: "Người con trai nhất tâm nhất ý bảo vệ cô ta, nay lại bị cô ta lôi ra để cõng nồi đỗ lỗi thế đấy. Chết rồi mà vẫn còn phải hứng chịu lời mắng chửi là kẻ phế vật. Chậc chậc, đúng là đáng thương cho một kẻ liếm cẩu và một bà mẹ cuồng con trai."
Đúng vậy.
Những người vì tâm nguyện của Mạnh Kiệt mà bất chấp tất cả để bảo vệ Mạnh Tuyết, đương nhiên cũng sẽ vì Mạnh Kiệt bị lăng mạ mà điên cuồng cắn xé lại.
Ngay tại khoảnh khắc đó, dường như mẹ Mạnh đã đưa ra quyết định.
Bà ta xoay người lại, từ từ bước về phía Mạnh Tuyết.
Trong tay tôi lúc này đang nắm chiếc chìa khóa vừa móc ra từ trong túi áo khoác của bà ta lúc nãy.
Tôi khẽ cười lạnh, không màng đến những chuyện sau lưng nữa, quay người bước thẳng ra khỏi cửa biệt thự.
Không lâu sau khi tôi bước ra khỏi căn biệt thự, ngọn lửa hung hãn bùng lên.
Bất kể là mẹ Mạnh hay Mạnh Tuyết, đều sẽ bị ngọn lửa lớn này nuốt chửng.
Nghe nhân viên cứu hộ sau này kể lại, lúc đó Mạnh Tuyết đã tỉnh lại rồi, vốn dĩ đã bò được ra đến tận cửa, nhưng lại bị mẹ Mạnh sống chết kéo giật lại, thế là hai người họ cứ thế gục ngã ngay tại cửa nhà.
Còn Mạnh Chính Đình sau khi nhận được tin tức chạy đến bệnh viện, đã nghẹn ngào chuẩn bị khóc lóc ỉ ôi.
Đến lúc này tên mà ông ta gào thét trong miệng là tôi và mẹ Mạnh.
Thế nhưng giây tiếp theo, tôi đã vỗ vai ông ta từ phía sau.
Và dành cho ông ta một cái ôm nồng nhiệt.
"Con báo cho ba một tin tốt và một tin xấu nhé." Tôi ngây thơ ngẩng đầu lên ngay trong vòng tay ông ta, "Tin tốt là con vẫn còn sống, tập đoàn Mạnh thị đã có người kế thừa rồi. Còn về tin xấu à..."
Vượt qua bờ vai của Mạnh Chính Đình, tôi nhìn đám cảnh sát đang dần tiến về phía ông ta, mỉm cười híp mắt.
"Tin xấu là, ba chuẩn bị phải vô trỏng ngồi rồi."
Vừa dứt lời, hai viên cảnh sát đã đứng sừng sững trước mặt Mạnh Chính Đình: "Ông Mạnh, ông bị cáo buộc có liên quan đến hành vi xúi giục giết người, mời ông đi theo chúng tôi một chuyến."