“Mẹ nghe nói diễn viên các con đều là vì nghèo mới đi ra diễn xuất, con sau này muốn tìm bạn trai, thì tìm phú nhị đại. Nếu không, bố mẹ sẽ không đồng ý đâu, càng sẽ không giúp con tổ chức hôn lễ.”
May mà tôi đã sớm dọn ra khỏi cái nhà ngột ngạt đó.
Nhìn thấy vẻ mặt dương dương tự đắc kia của Khương Hề, tôi nhịn không được cười.
“Bất luận cô là tìm Bùi thiếu hay là Cố thiếu, cho dù là ông trời con, tôi đều sẽ không ghen tị. Bởi vì, cô ở trong mắt tôi, ngay cả đối thủ cũng không tính là.”
Sắc mặt Khương Hề rất khó coi, trong đôi mắt trống rỗng đột nhiên bắn ra vài phần hận ý.
“Đồ đàn bà giả tạo, tôi biết chị khẩu thị tâm phi. Khương Nhược, tôi đã đi xét nghiệm máu rồi. Nếu mang thai là con trai, chị biết điều này có nghĩa là gì không?”
Tôi đương nhiên rõ ràng.
Tiền đề là, đứa bé cô ta mang này cũng phải là của Bùi Nam Sâm a.
Nhưng lời này của cô ta khiến tôi vô cùng khó chịu.
“Đều đã là người làm mẹ rồi, vậy mà có thể nói ra những lời như thế. Qua mấy năm ngày tháng thoải mái liền quên mất bản thân là thân thế gì rồi sao?”
Khương Hề sở dĩ bị cha mẹ vứt bỏ, là bởi vì cô ta là con gái.
Vậy mà còn để ý giới tính của đứa bé.
Khương Hề bị tôi chọc trúng chỗ đau, vừa muốn nhảy dựng lên phản kích, tôi tiếp tục nhàn nhạt nói: “Có cần tôi giúp cô gọi phóng viên tới, mở một cuộc họp báo không?”
Khí thế kiêu ngạo của Khương Hề lập tức tắt ngấm, ngay cả ánh mắt cũng trở nên có vài phần sợ hãi.
Cô ta bị mắng lên hot search.
#Quái vật thẩm mỹ cút khỏi giới giải trí#
Cộng thêm không có diễn xuất, còn đi khắp nơi gây chuyện thị phi.
Công ty ký hợp đồng lúc đầu đã đóng băng cô ta nửa năm.
Sau đó cô ta khóc lóc làm loạn muốn giải ước, bố mẹ nuông chiều con gái vô độ chiều theo cô ta muốn mở công ty giải trí.
Chỉ có điều, nghệ sĩ dưới trướng ít đến đáng thương.
Giống như ngôi sao nữ tuyến mười tám như Khương Hề, ở trong công ty cũng coi như là chút tiếng tăm.
Công ty giải trí này gần như sắp móc rỗng gia sản của bố mẹ, cho nên bọn họ lấy danh nghĩa chuẩn bị của hồi môn cho Khương Hề, ép buộc tôi lấy tiền tiết kiệm ra cống hiến cho cái nhà này.
Chuyện cười, tôi cũng đâu phải nhà từ thiện.
Ném tiền vào một cái động không đáy, tôi điên rồi sao?
Khương Hề hết cách với tôi, đành phải lôi bố mẹ ra uy hiếp nói: “Tóm lại, tôi chính là đến thông báo, bố mẹ đã nói rồi, nếu chị không đưa tiền, liền nói cho phóng viên chị không phụng dưỡng cha mẹ.”
“Tôi rất sợ bọn họ nói sao?”
Tôi liếc xéo cô ta một cái, mỉm cười.
“Vừa hay bộ điện ảnh mới này còn thiếu cái tuyên truyền, tôi xin cảm ơn các người thay tôi suy nghĩ trước nhé. Tìm phóng viên đúng không? Cần tôi phối hợp không?”
Cái miệng này của tôi, đó chính là cái chủ nhân mà ngay cả phóng viên gặp cũng đau đầu.
Khương Hề bị tôi đốp chát đến không nói nên lời, tức gần chết, cuối cùng chỉ đành thả lời hung ác nói: “Chị không sợ đắc tội Bùi thiếu sao?”
Tôi nhìn cô ta hỏi ngược lại: “Khương Hề, cô với Bùi thiếu đêm đó có phải ngay cả mặt của anh ta cũng không nhìn rõ không?”
Cô ta sa sầm mặt im lặng không nói.
Tôi biết, tôi đoán đúng rồi.
Nếu Khương Hề nói mang thai hơn một tháng là nói thật, tính ngược về trước, khoảng thời gian đó tôi và Bùi Nam Sâm gần như không hề tách ra.
Cho dù là anh ấy đi công tác, buổi tối cũng là mở video call.
Hơn nữa, tôi tin tưởng nhân phẩm của Nam Sâm.
Về đến nhà, tôi nhịn không được nói chuyện này với Nam Sâm.
Anh ấy tức giận muốn kiện Khương Hề tội phỉ báng, bị tôi ngăn lại.
“Anh không phải đề nghị em và gia đình đoạn tuyệt quan hệ sao? Bây giờ chuyện này chính là mồi lửa rất tốt đấy!”
Từ sau khi biết chút chuyện nát bét của nhà tôi, Bùi Nam Sâm liền nhiều lần mở miệng muốn thay tôi giải quyết.
Tôi nghĩ, chuyện này dù sao cũng là việc nhà, không tốt lắm khi kéo anh ấy xuống nước.