Nhưng bây giờ không giống nữa rồi.
Khương Hề tát hẳn lên mặt tôi rồi, nếu không cho cô ta một đòn nghiêm trọng, tôi thật lòng nuốt không trôi cục tức này.
Anh ấy ôm tôi vào lòng, nhíu mày hỏi: “Cho nên, em định khi nào cho anh một danh phận chính thức?”
Lời này nói ra, cứ như là tôi kim ốc tàng kiều vậy.
Sao tôi lại không biết sự tủi thân của anh ấy chứ.
Trong lòng mềm nhũn, không kìm được dịu giọng, nói: “Giải quyết xong chuyện trong nhà, chúng ta công khai.”
“Có điều, đến lúc đó cần anh phối hợp với em.”
Bùi Nam Sâm không chút do dự gật đầu: “Một câu nói của em thôi.”
Ngày hôm sau, bố mẹ thay phiên nhau ra trận gọi điện thoại cho tôi, thậm chí còn đổi mấy số liền.
Đại khái tôi không nghe máy, liền có tư thế cứ gọi tiếp mãi.
Đây chính là số điện thoại công việc của tôi, bị bọn họ quấy rối như vậy, sững sờ bỏ lỡ mấy cuộc gọi quan trọng.
Nghe điện thoại, tôi tức giận hỏi: “Chuyện gì?”
“Nhược Nhược, cái nhà này mày còn muốn hay không muốn?” Bố tôi nghiêm giọng chất vấn.
Lời này nghe ngược lại thấy mới mẻ.
Rõ ràng là bọn họ không cho tôi hòa nhập vào cái nhà này mà.
“Có gì muốn nói ông cứ nói thẳng, tuy rằng tôi sẽ không đáp ứng.”
Bố tôi nghẹn một chút, mới tức giận hừ hừ nói: “Về nhà một chuyến, nhân lúc tao còn chưa tức giận.”
Cái giọng điệu đương nhiên đó khiến người ta phản cảm.
Tôi cuối cùng cũng biết luồng tự tin mê hoặc trên người Khương Hề là bắt nguồn từ ai rồi.
“Tôi bên này bận xong sẽ về.”
Không đợi ông ấy mở miệng, tôi nhanh chóng cúp điện thoại.
Thực ra không cần về nhà, tôi cũng có thể đoán được đã xảy ra chuyện gì.
Giống hệt như tôi dự đoán, Khương Hề mang thai là con trai.
Cô ta giống như ông lớn được mẹ tôi cung phụng, táo phải gọt thành miếng nhỏ loại cô ta hài lòng.
Ngay cả uống một ngụm nước khoáng, hận không thể mua nước thần tiên rót vào.
Mẹ tôi giống như người từ triều Thanh đến, mở miệng là quỳ.
“Nhược Nhược à, em gái con mang thai là con trai. Con thân là dì nhỏ của đứa bé, lý nên cho đứa cháu ngoại chưa chào đời một phần quà gặp mặt hậu hĩnh.”
Tôi cười cười, hỏi: “Mười vạn đủ không?”
Khương Hề: “? Chị coi thường ai vậy?”
Mẹ tôi: “Mới mười vạn?”
Bố tôi: “Mày định đuổi ăn mày đấy à?”
Lúc bọn họ nói những lời này, tôi thật nên cầm cái gương soi, để bọn họ cũng nhìn xem sắc mặt của mỗi người bọn họ, với cướp bóc có gì khác biệt.
Tôi không nhanh không chậm lần lượt đốp chát lại.
“Thật sự coi thường cô, có tay có chân hỏi tôi đòi tiền.”
“Mẹ, mười vạn đã không ít rồi, cùng lắm thì sau này nó thiếu cái gì con mua là được.”
“Bố, đòi tiền chẳng phải là ăn mày sao?”
Mặt ba người đồng loạt đen lại.
Nước mắt của Khương Hề lập tức rơi xuống.
Cô ta có kỹ năng diễn xuất một giây khóc này, nếu dùng ở lúc quay phim nghiêm túc, cũng sẽ không gây ra chuyện cười nhỏ thuốc mắt làm nước mắt rồi.
“Bố mẹ, bố mẹ xem chị gái chính là không coi con là người nhà.”
Muốn tôi tôn trọng cô ta với tiền đề, không phải nên là cô ta tôn trọng tôi sao?
Cố tình mẹ tôi chính là không nhìn nổi cái bộ dạng giả vờ đáng thương này của cô ta, đau lòng ôm cô ta vào lòng, quay đầu trừng tôi một cái.
“Nhược Nhược, em gái con còn đang mang thai, sao con còn chọc tức nó chứ?”
Tôi cười lạnh lùng: “Đây không phải cô ta tự tìm sao?”
“Đủ rồi!”
Bố tôi đột nhiên thay đổi giọng điệu, thấm thía nói: “Nhược Nhược à, con có thể đổi góc độ nghĩ xem. Cứ coi lần này là đầu tư mạo hiểm, sau này em gái con gả cho Bùi Nam Sâm, dựa theo quan hệ của hai đứa, con cũng có thể được hưởng sái mà!”
Tôi đều bị ông ấy chọc cười rồi.
“Bố. Con là lần đầu tiên nghe nói, còn có đầu tư hôn nhân của người khác, thật mới mẻ nha!”