Chồng tôi giáng xuống mặt tôi một cái tát.
Sau cái tát ấy, Thẩm Tri Tiết không biết rằng, người phụ nữ luôn dịu dàng vì anh mà thắp đèn mỗi đêm, thực chất đã chớt từ ba năm trước.
----Tên truyện: Bản Tình Ca Tuyệt Vọng----
Tiếng "chát" khô khốc vang vọng trong đại sảnh vắng lặng của biệt thự nhà họ Thẩm.
Gương mặt tôi lệch sang một bên, mái tóc dài rũ xuống che đi ánh mắt đã hoàn toàn nguội lạnh. Khóe môi truyền đến vị tanh ngọt của máu, nhưng nỗi đau trên da thịt chẳng thấm tháp gì so với sự nực cười đang diễn ra trước mắt.
Thẩm Tri Tiết, người đàn ông tôi đã dùng cả thanh xuân để theo đuổi, lúc này đang dùng lồng ngực vững chãi của mình để che chắn cho Lâm Giao – cô em gái nuôi vừa trở về từ Pháp.
"Tống Hân, cô có thôi cái thói ghen tuông mù quáng đó đi không? Giao Giao chỉ là không cẩn thận làm vỡ bình hoa kỷ niệm của chúng ta, cô lại dám đẩy con bé ngã?"
Giọng anh ta trầm thấp, mang theo sự chán ghét tột cùng.
Tôi từ từ ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt ấy. Chiếc bình hoa bị vỡ kia là quà cưới do chính tay bà nội anh tặng, tôi nâng niu như mạng sống. Lâm Giao không "vô tình", cô ta đã nhìn thẳng vào mắt tôi và buông tay, rồi tự ngã xuống ngay khi tiếng xe của Thẩm Tri Tiết vừa đỗ ngoài sân.
"Tôi đẩy cô ta?" Tôi bật cười, giọng khàn đặc. "Thẩm Tri Tiết, anh có bao giờ tự hỏi, tại sao camera trong nhà hôm nay lại đột ngột bảo trì không?"
"Đủ rồi!" Anh ta cắt ngang, sự kiên nhẫn cuối cùng cũng biến mất. "Xin lỗi Giao Giao ngay lập tức, nếu không, đừng trách tôi không nể tình nghĩa vợ chồng."
Tôi nhìn Lâm Giao đang nép sau lưng anh, thấy cô ta khẽ nhếch môi đầy đắc ý.
Tôi không xin lỗi. Tôi chỉ lẳng lặng tháo chiếc nhẫn kim cương ở ngón áp út, đặt nhẹ lên mặt bàn đá lạnh lẽo.
"Không cần nể tình nữa. Thẩm Tri Tiết, chúng ta kết thúc rồi."
Tôi quay lưng đi, bóng lưng thẳng tắp, không một lần ngoái đầu. Sau lưng tôi, Thẩm Tri Tiết vẫn gầm lên: "Cô bước ra khỏi cửa nhà này thì đừng hòng quay lại cầu xin tôi!"
Anh ta nghĩ tôi lại giở trò lạt mềm buộc chặt. Anh ta tin rằng, một Tống Hân vốn coi anh ta là cả thế giới sẽ chẳng bao giờ chịu nổi một ngày thiếu anh ta.
Nhưng anh ta sai rồi.
Sáng hôm sau.
Thẩm Tri Tiết bước xuống lầu với tâm trạng tồi tệ. Anh ta thức trắng đêm để đợi tôi nhắn tin nhận lỗi, nhưng điện thoại im bặt.
Phòng khách tối tăm, không có mùi cháo thơm phức, không có người phụ nữ nhỏ nhắn chạy lại thắt cà vạt cho anh. Cảm giác trống rỗng kỳ lạ khiến anh ta bực bội.
"Tống Hân! Ra đây cho tôi!"
Không có tiếng trả lời.
Lúc này, quản gia run rẩy tiến lại gần, đặt lên bàn một bản hợp đồng và một chiếc hộp nhung đỏ.
"Thiếu gia... Thiếu phu nhân đã đi từ mờ sáng. Cô ấy nói... đây là những thứ vốn dĩ không thuộc về cô ấy, trả lại cho cậu."
Thẩm Tri Tiết hừ lạnh, mở bản hợp đồng ra. Trên đó không chỉ là Đơn ly hôn đã ký sẵn tên tôi, mà còn kẹp một tờ giấy xét nghiệm bệnh án từ bệnh viện trung tâm.
Dòng chữ "Ung thư dạ dày giai đoạn cuối – Thời gian còn lại: 3 tháng" đập vào mắt anh ta như một nhát dao chí mạng.
Tay Thẩm Tri Tiết run bắn lên. Anh ta chợt nhớ lại, suốt nửa năm qua, tôi thường xuyên bỏ bữa, sắc mặt ngày càng nhợt nhạt, nhưng mỗi lần anh ta về, anh ta chỉ mải mê trách móc tôi không quan tâm đến sở thích của Lâm Giao.
Hóa ra, cái tát tối qua anh giáng xuống, là giáng lên một người đang đếm ngược từng ngày sự sống.
Chưa kịp hoàn hồn, anh ta mở tiếp chiếc hộp nhung đỏ. Bên trong là một thiết bị ghi âm nhỏ. Tiếng của Lâm Giao vang lên lanh lảnh, khác hẳn vẻ yếu đuối thường ngày:
"Chị dâu, anh Tri Tiết vốn dĩ là của tôi. Cái bình hoa này tôi đập đấy, để xem anh ấy tin chị hay tin tôi. Nhìn cái tát này xem, đau không? Biến khỏi đây đi, đồ sắp chớt!"
"Rầm!"
Thẩm Tri Tiết gạt phăng mọi thứ trên bàn, đôi mắt đỏ ngầu vì hối hận và kinh hoàng. Anh ta điên cuồng bấm số điện thoại của tôi, nhưng chỉ nhận được âm thanh máy móc:
"Số máy quý khách vừa gọi hiện không còn tồn tại..."
Anh ta quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, giữa những mảnh vỡ của chiếc bình hoa kỷ niệm. Người phụ nữ dành cả đời để yêu anh, cuối cùng đã chọn cách biến mất lặng lẽ nhất, để lại cho anh một tòa lâu đài rực rỡ nhưng hóa ra lại là một nấm mồ cô độc.