Tiếng sấm rền vang xé toạc bầu trời xám xịt, kéo theo một trận mưa tầm tã trút xuống thành phố.
Trong phòng khách của biệt thự họ Thẩm, sự xa hoa thường ngày đã bị thay thế bởi một bầu không khí nghẹt thở đến tột cùng. Lâm Giao quỳ gối trên sàn, lớp trang điểm tinh tế nhòe nhoẹt nước mắt. Chiếc máy ghi âm nhỏ màu đỏ nằm lăn lóc giữa những mảnh vỡ của bình hoa.
"Anh Tri Tiết, anh nghe em giải thích... Đoạn băng này là do chị ta cắt ghép! Tống Hân cố tình gài bẫy em!" Lâm Giao gào lên, đôi tay run rẩy định chạm vào vạt áo của Thẩm Tri Tiết.
"Cút."
Chỉ một từ lạnh lẽo bật ra từ bờ môi Thẩm Tri Tiết. Đôi mắt anh ta hằn lên những tia máu đỏ rực, sắc lẹm như dã thú bị dồn vào đường cùng. Anh ta không nhìn Lâm Giao lấy một lần, trực tiếp hất văng cô ta ra xa.
"Trợ lý Trần!" Thẩm Tri Tiết gầm lên. "Lập tức phong tỏa toàn bộ thẻ ngân hàng của Lâm Giao. Thu hồi lại căn hộ ở khu trung tâm. Ném cô ta ra khỏi đây ngay lập tức. Nếu cô ta còn dám xuất hiện ở thành phố này, tôi sẽ khiến cô ta sống không bằng chớt!"
Mặc cho tiếng la hét tuyệt vọng của Lâm Giao xa dần rồi chìm hẳn vào tiếng mưa, Thẩm Tri Tiết gục xuống ghế sofa. Bàn tay anh ta siết chặt tờ giấy khám bệnh đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Ba tháng. Cô ấy chỉ còn ba tháng.
Và anh ta đã dùng trọn vẹn nửa năm qua để đay nghiến, lạnh nhạt và kết thúc bằng một cái tát vào người phụ nữ đang từng ngày bị tử thần gặm nhấm.
Một tháng sau đó là chuỗi ngày Thẩm Tri Tiết sống trong địa ngục.
Tập đoàn Thẩm Thị rung chuyển vì vị Tổng tài luôn điềm tĩnh nay hành sự như một kẻ điên. Anh ta bỏ mặc hàng loạt dự án nghìn tỷ, huy động mọi mối quan hệ từ thế giới ngầm cho đến các thám tử tư hàng đầu chỉ để lật tung cả đất nước lên tìm một người.
Nhưng Tống Hân giống như một giọt nước bốc hơi giữa trưa hè. Mọi dấu vết về chuyến bay, lịch sử giao dịch, camera an ninh đều bị xóa sạch một cách hoàn hảo đến mức đáng sợ. Càng tìm kiếm trong vô vọng, trái tim Thẩm Tri Tiết càng bị bào mòn bởi nỗi ân hận tột cùng. Anh ta bắt đầu bị ảo giác, thường xuyên nhìn thấy bóng dáng gầy gò của cô mỉm cười nơi góc bếp, để rồi khi lao đến ôm lấy, thứ anh ôm được chỉ là không khí lạnh lẽo.
Cho đến một buổi chiều cuối thu.
"Sếp! Tìm thấy rồi!" Trợ lý Trần lao vào phòng làm việc, thở hồng hộc. "Một bác sĩ tư nhân tại Viện điều dưỡng số 4 ở đảo Nam vừa quẹt thẻ mua một loại thuốc giảm đau đặc trị ung thư dạ dày. Tên người nhận... là Tống Hân!"
Đảo Nam. Nơi cách xa trung tâm hàng ngàn cây số, nổi tiếng với những vách đá sắc lạnh và những cơn gió biển buốt xương.
Chiếc trực thăng tư nhân của Thẩm Thị đáp xuống đảo trong một đêm dông bão. Thẩm Tri Tiết lao đi trong mưa, cả người ướt sũng, xông thẳng vào Viện điều dưỡng.
Hành lang bệnh viện trắng toát, nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Xuyên qua ô cửa kính của phòng bệnh VIP ở cuối hành lang, bước chân anh ta khựng lại.
Cô ở đó.
Tống Hân đang ngồi trên xe lăn, hướng mắt ra cửa sổ nhìn những con sóng điên cuồng đập vào vách đá. Cô gầy đi rất nhiều, gầy đến mức bộ đồ bệnh nhân dường như có thể nuốt chửng lấy cô. Nhưng kỳ lạ thay, trên gương mặt nhợt nhạt ấy không hề có sự đau đớn hay tuyệt vọng. Nó tĩnh lặng và lạnh lẽo tựa như một bức tượng băng.
Cạch.
Thẩm Tri Tiết đẩy cửa bước vào. Đôi chân kiêu hãnh của vị Tổng tài quyền lực khuỵu xuống ngay sát xe lăn của cô. Bàn tay to lớn, run rẩy của anh ta vươn ra, cẩn thận nắm lấy bàn tay lạnh buốt của cô, gục đầu xuống khóc nức nở như một đứa trẻ.
"Hân Hân... Anh xin lỗi... Anh sai rồi. Anh đã đuổi Lâm Giao đi rồi, anh sẽ bù đắp cho em. Xin em, theo anh về nhà, chúng ta sang Mỹ, anh sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất..."
Giọng anh ta khản đặc, vỡ vụn trong sự ân hận muộn màng.
Nhưng không có cái xoa đầu dịu dàng nào đáp lại. Tống Hân từ từ quay lại. Cô rủ mắt nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, ánh mắt không có oán hận, không có đau thương, chỉ có một sự thương hại trống rỗng.
Cô nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay anh ta.
"Anh khóc cái gì, Thẩm Tri Tiết?" Giọng cô mỏng như một sợi tơ, nhưng lại mang theo hàn khí thấu xương. "Anh tưởng tôi giấu bệnh và trốn đi vì đau lòng bởi một cái tát và một con ả trà xanh nông cạn sao?"
Thẩm Tri Tiết ngơ ngác ngẩng đầu lên, nước mắt vẫn đọng trên khóe mi. Anh ta lờ mờ nhận ra có điều gì đó không đúng. Tống Hân trước mắt anh... quá xa lạ.
Đúng lúc này, điện thoại trong túi Thẩm Tri Tiết rung lên từng hồi điên cuồng.
Tiếp theo đó, tiếng chuông báo động đỏ từ hệ thống bảo mật nội bộ của Thẩm Thị cài trên đồng hồ thông minh của anh ta đồng loạt rú lên.
Thẩm Tri Tiết run rẩy bấm nghe. Đầu dây bên kia, giọng Trợ lý Trần méo xệch, mang theo sự kinh hoàng tột độ:
"Sếp! Xong rồi... Tập đoàn xong rồi! Toàn bộ dữ liệu mật về các dự án đấu thầu, lỗ hổng tài chính và cả sổ sách nội bộ của chúng ta đã bị ai đó gửi thẳng đến Cục Điều tra Kinh tế. Cổ phiếu đang bốc hơi hàng nghìn tỷ mỗi phút! Kẻ thâu tóm đứng sau mạng lưới này... tên hệ thống của họ là S.H!"
S.H.
Song Han (Tống Hân).
Chiếc điện thoại tuột khỏi tay Thẩm Tri Tiết, rơi loảng xoảng xuống sàn nhà. Anh ta bàng hoàng nhìn người phụ nữ gầy gò trước mặt.
Tống Hân khẽ mỉm cười. Cô chống tay đứng lên từ chiếc xe lăn – dáng đứng thẳng tắp, không hề yếu ớt như một bệnh nhân đang hấp hối. Cô bước đến bên bàn, cầm lên một xấp tài liệu, ném thẳng vào mặt Thẩm Tri Tiết.
Đó không phải là hồ sơ bệnh án. Đó là những bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần ngầm và chứng cứ phạm pháp của Thẩm Thị mà cô đã âm thầm thu thập suốt nhiều năm qua.
"Ba tháng ung thư là thật." Tống Hân cúi xuống, thì thầm vào tai người đàn ông đang hóa đá. "Nhưng người phụ nữ mù quáng yêu anh bằng cả sinh mệnh thực chất đã chớt từ đêm bão tuyết ba năm trước – cái đêm anh bỏ mặc tôi sảy thai để chạy đi đón Lâm Giao rồi. Kẻ sống sót và ở bên anh suốt ba năm qua, chỉ là một bóng ma chờ ngày đưa anh xuống địa ngục."
Cô đứng thẳng dậy, quay lưng bước về phía cửa sổ, buông một câu chốt hạ phán quyết cuối cùng:
"Ly hôn chỉ là màn dạo đầu. Thẩm Tri Tiết, chào mừng anh đến với nấm mồ tôi đã tự tay đào cho anh."