Căn phòng bệnh VIP vốn dĩ yên tĩnh giờ đây chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa sổ và hơi thở dồn dập, đứt quãng của Thẩm Tri Tiết. Những tờ giấy trắng rơi lả tả quanh người anh ta như những bông tuyết tang tóc.
Thẩm Tri Tiết run rẩy nhặt lên một tờ. Đó là bản sao kê tài khoản bí mật mà anh ta dùng để rửa tiền cho các phi vụ ngầm, được ký duyệt bởi chính con dấu riêng mà anh ta cất trong két sắt an toàn nhất tại biệt thự.
"Làm sao... làm sao em có được..." Thẩm Tri Tiết lắp bắp, ngước đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn người phụ nữ đang đứng ngược sáng.
Tống Hân nhếch môi, một nụ cười đẹp đến nao lòng nhưng lại tàn nhẫn đến rợn người.
"Anh quên rồi sao? Ba năm qua, ai là người pha cà phê cho anh mỗi tối? Ai là người dọn dẹp thư phòng khi anh say khướt trở về? Và ai là người duy nhất anh tin tưởng giao cho mật mã két sắt chỉ vì 'cô ta quá yêu mình nên chẳng bao giờ dám phản bội'?"
Từng câu hỏi của cô như những nhát dao găm thẳng vào tim Thẩm Tri Tiết. Hóa ra, sự nhu thuận, cam chịu của cô suốt ba năm qua không phải là tình yêu. Đó là một màn kịch hoàn hảo. Một con dao tẩm độc được bọc trong vỏ bọc nhung lụa mềm mại.
"Em... em hận anh đến thế sao?" Thẩm Tri Tiết vịn tay vào mép bàn, cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân anh ta dường như đã mất hết sức lực. "Vì đứa con đã mất? Anh đã nói đó là tai nạn! Lúc đó Lâm Giao bị kẹt trong đám cháy, tình thế cấp bách..."
"Câm miệng!"
Tống Hân quát lên, cắt ngang lời bao biện của anh ta. Lần đầu tiên trong suốt cuộc đời làm vợ chồng, Thẩm Tri Tiết thấy cô to tiếng. Lồng ngực gầy gò của cô phập phồng dữ dội, cơn đau dạ dày quặn lên khiến sắc mặt cô càng thêm trắng bệch, nhưng ánh mắt cô vẫn rực lửa hận thù.
"Tai nạn?" Cô cười chua chát, bước lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Đêm đó tôi đã gọi cho anh bảy cuộc. Bảy cuộc! Tôi nói tôi đau bụng, tôi nói tôi đang chảy máu. Nhưng anh thì sao? Anh tắt máy vì sợ làm phiền giấc ngủ của Lâm Giao trong bệnh viện!"
Cô chỉ tay vào bụng mình, nơi phẳng lì và lạnh lẽo.
"Đêm đó, tôi nằm một mình trên sàn nhà lạnh ngắt, máu nhuộm đỏ cả váy ngủ, cảm nhận sinh linh bé bỏng ấy trôi tuột khỏi cơ thể mình. Lúc đó tôi đã hiểu, Tống Hân yêu anh đã chớt theo đứa bé rồi. Người sống sót bò dậy từ vũng máu đó, chỉ sống vì một mục đích duy nhất: Kéo cả Thẩm Gia này xuống địa ngục chôn cùng con tôi!"
Không gian chìm vào im lặng chớt chóc. Thẩm Tri Tiết chớt lặng. Anh ta chưa bao giờ biết chi tiết về đêm đó. Anh ta chỉ nghĩ cô sảy thai do cơ địa yếu, và anh ta đã bù đắp bằng tiền, bằng quà cáp. Anh ta chưa từng biết đến bảy cuộc gọi nhỡ ấy – có lẽ Lâm Giao đã lén xóa đi.
Đột nhiên, tiếng còi hú vang vọng từ xa, ngày một gần hơn, xé toạc màn mưa bên ngoài Viện điều dưỡng. Ánh đèn xanh đỏ loang loáng phản chiếu lên vách tường trắng toát.
Điện thoại của Thẩm Tri Tiết lại rung lên. Lần này là một số lạ. Anh ta máy móc bắt máy.
"Thẩm Tri Tiết, đây là Cục Cảnh sát Kinh tế. Chúng tôi đã nhận được đầy đủ bằng chứng tố cáo hành vi trốn thuế, hối lộ và thao túng thị trường chứng khoán của anh. Yêu cầu anh giữ nguyên vị trí, chúng tôi đang tiến hành lệnh bắt khẩn cấp."
Chiếc điện thoại rơi xuống lần thứ hai. Thẩm Tri Tiết nhìn ra ngoài cửa sổ, hàng chục chiếc xe cảnh sát đã bao vây khu vực.
Anh ta quay lại nhìn Tống Hân, ánh mắt chuyển từ bàng hoàng sang van lơn tuyệt vọng.
"Hân Hân... Em thực sự muốn anh đi tù sao? Nếu anh vào đó, ai sẽ lo tiền chữa bệnh cho em? Em bị ung thư giai đoạn cuối, em cần tiền, cần bác sĩ giỏi nhất! Chỉ có anh mới cứu được em!"
Đến phút cuối cùng, hắn ta vẫn nghĩ tiền và quyền lực là thứ duy nhất có thể níu giữ cô.
Tống Hân chỉnh lại vạt áo bệnh nhân, khôi phục lại vẻ điềm tĩnh ban đầu. Cô quay lưng về phía hắn, giọng nói nhẹ bẫng như gió thoảng:
"Tôi đã bán toàn bộ số cổ phần bí mật thu gom được cho đối thủ của anh vào sáng nay rồi. Số tiền đó đủ để tôi sống dư dả những ngày cuối đời ở một nơi không có anh. Còn về việc chữa bệnh..."
Cô ngừng lại một chút, quay đầu, ném cho hắn cái nhìn thương hại cuối cùng.
"Sống thêm vài tháng để nhìn thấy anh mục xương trong tù, với tôi, đó là liều thuốc giảm đau hiệu quả nhất rồi. Không cần bác sĩ."
"Rầm!"
Cánh cửa phòng bệnh bị đá văng. Một nhóm cảnh sát đặc nhiệm ập vào, còng số tám lạnh ngắt lập tức bập vào cổ tay của vị Tổng tài cao ngạo.
"Thẩm Tri Tiết, anh đã bị bắt!"
Thẩm Tri Tiết không chống cự. Hắn bị lôi đi xềnh xệch, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào bóng lưng gầy gò của người phụ nữ bên cửa sổ. Hắn gào lên trong cơn điên loạn:
"Tống Hân! Em tàn nhẫn lắm! Em thắng rồi! Nhưng em cũng sắp chớt rồi! Chúng ta đều là kẻ thua cuộc thôi!"
Tiếng gào thét xa dần rồi tắt hẳn sau cánh cửa thang máy.
Căn phòng trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có. Tống Hân vẫn đứng đó, nhìn chiếc xe cảnh sát chở Thẩm Tri Tiết hú còi lao đi trong đêm mưa bão.
Cơn đau dữ dội từ dạ dày ập đến như muốn xé nát tâm can. Tống Hân lảo đảo, tay bám chặt vào bệ cửa sổ, ho ra một ngụm máu tươi nhuộm đỏ cả vạt áo trắng.
Cô trượt dần xuống sàn nhà, hơi thở yếu ớt nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười mãn nguyện. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với vệt máu nơi khóe miệng.
"Con ơi... Mẹ làm được rồi."
Cánh cửa phòng bệnh lại khẽ mở ra. Một người đàn ông cao lớn mặc áo blouse trắng bước vào, gương mặt tuấn tú nhưng mang nét trầm buồn. Anh vội vã đỡ lấy Tống Hân, giọng nói đầy xót xa:
"Hân, em cần gì phải tự hành hạ mình như thế? Hắn ta đã bị bắt rồi, em nên nghỉ ngơi để chuẩn bị phẫu thuật."
Tống Hân tựa đầu vào vai người bác sĩ, đôi mắt mệt mỏi khép hờ:
"Bác sĩ Lục, cảm ơn anh đã phối hợp diễn màn kịch này với tôi. Nhưng anh biết rõ mà... giai đoạn này rồi, phẫu thuật cũng chỉ là kéo dài sự đau đớn."
Lục Cẩn Niên siết chặt vai cô, ánh mắt kiên định:
"Còn một tia hy vọng tôi cũng sẽ không buông. Ván cờ của em với Thẩm Tri Tiết đã kết thúc. Nhưng cuộc chiến giành giật sự sống của em với tử thần, bây giờ mới chính thức bắt đầu."