Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống thành phố Bắc Kinh, gột rửa đi cái nóng oi ả nhưng chẳng thể làm dịu đi sự lạnh lẽo đang lan tràn trong căn hộ số 1204.
Tôi ngồi trên sofa, đối diện là hai người đàn ông từng là gia đình của tôi. Một người là Chu Hạo, chồng tôi, người đã cùng tôi đầu ấp tay gối suốt ba năm qua. Người kia là Chu Kiến Quân, bố chồng tôi, người vừa lái xe suốt đêm từ quê lên chỉ để thực hiện một sứ mệnh duy nhất: Ép tôi ra khỏi nhà.
Trên bàn kính, tờ đơn ly hôn nằm trơ trọi, trắng đến lóa mắt.
"Hứa Tịnh, cô đừng trách thằng Hạo bạc tình." Chu Kiến Quân rít một hơi thuốc lào, khói thuốc đặc quánh phả vào mặt tôi, cay xè. "Nhà họ Chu chúng tôi ba đời bần nông, khó khăn lắm mới nuôi được một đứa con trai ăn học đàng hoàng, có công việc ổn định trên thành phố. Chúng tôi không thể để nó gánh thêm một cục nợ."
Tôi siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đau nhói, nhưng giọng nói vẫn cố giữ bình tĩnh:
"Bố, con mất việc không phải do con năng lực kém, là do công ty tái cơ cấu..."
"Lý do lý trấu!" Ông ta quát lên, cắt ngang lời tôi, tàn thuốc rơi vung vãi xuống thảm. "Kết quả là gì? Là cô thất nghiệp! Là cô không làm ra tiền! Bây giờ kinh tế khó khăn, thằng Hạo lương ba cọc ba đồng, tiền nhà tiền xe đè nặng lên vai nó. Cô định ở nhà ăn bám đến bao giờ? Một tháng? Một năm? Hay đợi đến lúc nó lao lực chết thì cô mới vừa lòng?"
Tôi quay sang nhìn Chu Hạo. Anh ngồi đó, đầu cúi gằm, hai tay đan chặt vào nhau đến mức trắng bệch. Tôi chờ đợi một lời nói đỡ, một cái nắm tay, hay ít nhất là một ánh mắt an ủi.
Nhưng không. Anh chỉ im lặng. Sự im lặng hèn nhát và tàn nhẫn nhất mà tôi từng thấy.
"Chu Hạo," tôi gọi tên anh, giọng lạc đi, "Anh cũng nghĩ em là gánh nặng sao?"
Chu Hạo run lên, anh ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ quạch vì mất ngủ. Anh há miệng, nhưng lời nói ra lại như dao cứa vào tim:
"Tịnh Tịnh... Bố nói đúng... Áp lực trả nợ ngân hàng lớn quá. Em... em thất nghiệp rồi, anh thực sự không gồng gánh nổi hai người."
"Nên anh muốn ly hôn?" Tôi hỏi lại, cảm giác như đang nghe chuyện cười.
"Chúng ta... tạm thời tách ra đi." Anh tránh ánh mắt tôi. "Đợi khi nào em tìm được việc, kinh tế ổn định lại, chúng ta sẽ tính tiếp."
"Tính tiếp?" Chu Kiến Quân cười khẩy, ném mạnh tờ giấy thỏa thuận vào người tôi. "Không có tính toán gì cả! Ký ngay! Hôm nay không ký, tôi đâm đầu chết ngay tại đây cho các người xem!"
Ông ta vơ lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, kề thẳng vào cổ mình. Lớp da cổ nhăn nheo hằn lên vết đỏ. Chu Hạo hoảng loạn lao tới quỳ xuống ôm chân bố:
"Bố! Bố đừng làm bậy! Con nghe bố, con nghe bố hết!"
Rồi anh quay sang tôi, ánh mắt van lơn đầy tuyệt vọng: "Hứa Tịnh, anh xin em... Em ký đi! Coi như anh nợ em kiếp này, được không?"
Khoảnh khắc đó, trái tim tôi hoàn toàn chết lặng. Năm năm thanh xuân cống hiến cho công việc để cùng anh tích cóp mua nhà. Ba năm làm vợ, tôi chưa từng đòi hỏi một món quà đắt tiền, chưa từng để bố mẹ chồng phật ý. Vậy mà đổi lại, chỉ cần một tờ quyết định thôi việc, tôi lập tức trở thành "phế vật", là thứ rác rưởi cần bị loại bỏ ngay lập tức.
Tôi nhìn màn kịch "hiếu thảo" trước mặt, bỗng thấy buồn cười. Tôi cầm bút lên.
"Được, tôi ký."
Tiếng ngòi bút sột soạt vang lên trong căn phòng tĩnh mịch nghe chói tai đến lạ. Tôi ký tên mình dứt khoát, không một chút run rẩy.
Chu Kiến Quân lập tức buông dao, giật lấy tờ đơn như sợ tôi đổi ý. Ông ta kiểm tra kỹ từng nét chữ rồi cười hô hố:
"Tốt! Biết điều đấy! Nhà này là tiền thằng Hạo trả góp, cô không được chia chác gì đâu nhé. Quần áo đồ đạc của cô, dọn ngay trong trưa nay."
Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Chu Hạo lần cuối:
"Chu Hạo, anh sẽ hối hận."
Anh ta không dám nhìn tôi, chỉ lí nhí: "Xin lỗi..."
Tôi quay người bước vào phòng ngủ, kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn từ tối qua. Thực ra, từ lúc anh quay lưng ngủ đêm qua, tôi đã biết cuộc hôn nhân này không còn cứu vãn được nữa. Chỉ là tôi không ngờ, cái kết của nó lại rẻ rúng đến thế.