Cục Dân chính hôm nay vắng người. Không khí đặc quánh mùi thuốc sát trùng và hơi lạnh từ điều hòa, khiến sống lưng tôi ớn lạnh.
Thủ tục diễn ra nhanh gọn đến bất ngờ. Vì không có con cái, tài sản cũng bị nhà chồng ép cam kết không tranh chấp, nên chỉ mất mười lăm phút, hai cuốn sổ đỏ chót đã được đặt lên bàn.
"Chứng nhận ly hôn". Ba chữ lạnh lùng chấm dứt mối quan hệ mà tôi từng coi là cả cuộc đời.
Cầm cuốn sổ trên tay, Chu Hạo thở hắt ra một hơi, dường như trút được gánh nặng ngàn cân. Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt áy náy giả tạo lại hiện lên:
"Tịnh Tịnh, sau này... em bảo trọng. Nếu khó khăn quá thì nhắn anh, anh sẽ lén gửi cho em ít tiền sinh hoạt."
Tôi nhếch môi, cất cuốn sổ vào túi xách, giọng lạnh băng:
"Không cần đâu. Anh giữ lấy mà mua thuốc bổ cho bố anh. Ông ấy tốn nhiều sức diễn kịch thế cơ mà."
"Em..." Chu Hạo cứng họng, mặt đỏ bừng vì giận.
Chúng tôi bước ra khỏi cửa lớn. Bên ngoài, trời đã tạnh mưa, nhưng bầu trời vẫn xám xịt.
Ở dưới chân cầu thang, chiếc xe bán tải cũ kỹ của Chu Kiến Quân đang đỗ chình ình. Ông ta ngồi ghế lái, hạ kính xe xuống, vẻ mặt đắc thắng như tướng quân vừa thắng trận trở về. Thấy chúng tôi đi ra, ông ta vẫy tay, giục Chu Hạo mau lên xe để "về ăn tiệc ăn mừng".
Đúng lúc Chu Hạo vừa bước xuống bậc tam cấp cuối cùng, điện thoại trong túi tôi rung lên một tiếng "Ting" giòn giã.
Đó là âm báo tin nhắn của ngân hàng.
Tôi mở máy. Dãy số dài dằng dặc hiện lên khiến tôi mỉm cười. Đây là khoản bồi thường "N+1" từ tập đoàn công nghệ hàng đầu mà tôi vừa rời khỏi. Mọi người, bao gồm cả Chu Hạo, đều nghĩ tôi chỉ là nhân viên quèn. Họ đâu biết, vị trí "Giám đốc vận hành dự án" của tôi có chế độ đãi ngộ khủng khiếp thế nào, và đặc biệt là khoản cổ phiếu thưởng được quy đổi khi nghỉ việc.
Tôi chưa kịp tắt màn hình thì điện thoại của Chu Kiến Quân – lúc này đang nằm trong tay Chu Hạo vì ông ta bận lái xe – bỗng đổ chuông liên hồi. Màn hình hiện lên cái tên "Bác Ba Hàng Xóm".
Chu Hạo bắt máy, bật loa ngoài theo thói quen để bố mình cùng nghe.
"A lô, bác Ba ạ?"
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói oang oang, hốt hoảng xen lẫn ghen tị tột độ:
"Ông Quân! Ông Quân đâu rồi! Trời ơi là trời, nhà ông có chuyện lớn rồi!"
Chu Kiến Quân ló đầu ra khỏi xe, cau mày:
"Chuyện gì? Tôi đang đón thằng Hạo, vừa bỏ được con vợ ăn bám xong, đang vui!"
"Bỏ á? Ông điên rồi!" Giọng bác Ba hét lên đến lạc cả đi. "Ông có biết cái công ty con dâu ông vừa đuổi việc nó bồi thường bao nhiêu không? Con gái tôi cũng làm nhân sự ở đấy, nó vừa bảo danh sách đền bù bị lộ ra ngoài rồi!"
Tim Chu Hạo đập thịch một cái. Anh ta liếc nhìn tôi theo bản năng. Tôi vẫn đứng đó, bình thản vuốt lại tà áo.
"Bao nhiêu? Chắc được ba bốn tháng lương chứ gì? Cùng lắm là vài chục triệu!" Chu Kiến Quân bĩu môi khinh khỉnh.
"Vài chục cái đầu ông ấy!" Bác Ba hét vào điện thoại. "Là tiền tỷ! Là tiền tỷ đấy ông ơi! Con Hứa Tịnh làm chức cao, cộng thêm cổ phần cổ phiếu gì đấy... Tổng cộng là hơn hai tỷ mốt! Hơn hai tỷ tiền mặt đấy! Ông đuổi thần tài đi rồi!"
Không gian như đóng băng.
Tiếng còi xe ngoài đường phố dường như tắt lịm.
Chu Hạo đứng chết trân, chiếc điện thoại trên tay suýt rơi xuống đất. Con số "hai tỷ mốt" nổ tung trong đầu anh ta như một quả bom nguyên tử. Với mức lương 15 triệu một tháng của anh, anh phải làm việc không ăn không uống hơn mười năm mới có được số tiền đó.
Trong xe, nụ cười đắc thắng của Chu Kiến Quân méo xệch đi, biến dạng thành một biểu cảm kỳ quái giữa kinh hoàng và tham lam. Ông ta đạp cửa xe, lao ra ngoài, suýt nữa thì ngã sấp mặt.
"Cái... cái gì? Hơn hai tỷ?" Ông ta lắp bắp, mắt lồi ra như sắp rớt khỏi tròng.
Tôi nhìn hai cha con họ, chậm rãi giơ màn hình điện thoại của mình lên.
Con số số dư tài khoản hiện rõ mồn một: 2.150.000.000 VND.
"Phải, là hơn hai tỷ." Tôi mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhất trong ngày. "Tiếc quá, vừa ly hôn xong, đây là tài sản riêng của tôi rồi."