Sắc mặt Chu Hạo chuyển từ trắng bệch sang đỏ gay, rồi lại tím tái. Anh ta nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của tôi như muốn nuốt chửng nó.
"Tịnh... Tịnh Tịnh..." Giọng anh ta run rẩy, ngọt xớt đến buồn nôn, khác hẳn thái độ lạnh lùng ban nãy. Anh ta lao tới định nắm lấy tay tôi. "Em đùa anh đúng không? Sao em không nói sớm? Vợ chồng mình... vợ chồng mình đâu cần giấu nhau chuyện này!"
Tôi lùi lại một bước, tránh bàn tay nhớp nháp mồ hôi của anh ta như tránh tà.
"Vợ chồng? Anh quên rồi sao? Chúng ta vừa nhận sổ đỏ, tôi và anh bây giờ là người dưng."
"Là hiểu lầm! Tất cả là hiểu lầm!" Chu Kiến Quân lúc này cũng lao đến, thay đổi sắc mặt nhanh hơn cả lật bánh tráng. Ông ta nở nụ cười nhăn nhở, để lộ hàm răng ố vàng: "Con dâu à, bố nóng tính nên nói linh tinh thôi. Bố làm thế là để... để thử lòng hai đứa! Đúng, là thử lòng! Ai ngờ con giận thật. Nào, mau lên xe, bố chở về nhà, bố bảo mẹ con làm gà tần cho con tẩm bổ!"
Nhìn hai gương mặt trơ trẽn đến tận cùng này, tôi chỉ thấy buồn nôn. Vì 2 tỷ, họ có thể vứt bỏ liêm sỉ, vứt bỏ cả tờ đơn ly hôn vừa ráo mực. Nếu hôm nay tôi thực sự tay trắng, có lẽ giờ này tôi đang lủi thủi kéo vali đi bộ dưới trời nắng, còn họ thì đang mở tiệc ăn mừng.
"Thử lòng?" Tôi cười khẩy. "Ông vừa kề dao vào cổ dọa chết cơ mà? Sao giờ không chết nữa?"
Mặt Chu Kiến Quân cứng đờ, nhưng vì tiền, ông ta vẫn cố đấm ăn xôi: "Con nói gì thế... Bố già rồi, lẩm cẩm... Thôi, chuyện cũ bỏ qua. Hai tỷ này là tiền mồ hôi nước mắt của con, nhưng mà... nhà mình đang nợ ngân hàng, con đưa bố mượn trả nốt tiền nhà, còn lại để thằng Hạo đầu tư làm ăn, sinh lời cho con..."
"Đúng đúng!" Chu Hạo hùa theo, ánh mắt sáng rực lên vì tham vọng. "Anh sẽ mở cửa hàng, anh sẽ khiến em thành bà chủ. Tịnh Tịnh, chúng ta đi hủy đơn ly hôn ngay bây giờ vẫn kịp!"
Anh ta quay người định chạy vào trong Cục Dân chính.
"Đứng lại!" Tôi quát lớn.
Một chiếc xe Mercedes màu đen bóng loáng từ từ trờ tới, dừng ngay trước mặt chúng tôi. Cửa kính hạ xuống, tài xế kính cẩn gật đầu chào tôi. Đây là xe của chị Lan, đối tác cũ, người đã mời tôi về làm việc ngay khi biết tin tôi nghỉ việc, với mức lương gấp đôi chỗ cũ.
Tôi kéo vali, bước về phía chiếc xe sang trọng.
"Chu Hạo, Chu Kiến Quân, nghe cho rõ đây."
Tôi quay lại, nhìn họ từ trên cao xuống, ánh mắt sắc lạnh như dao:
"Số tiền này, một xu tôi cũng sẽ không cho các người. Căn nhà kia là tài sản trước hôn nhân của anh, nhưng nội thất và đồ điện tử trong nhà là tiền lương của tôi 3 năm qua. Luật sư của tôi sẽ liên hệ để đòi lại không thiếu một cái đinh ốc."
"Cô dám!" Chu Kiến Quân gào lên, định xông tới giật vali của tôi.
Nhưng người tài xế to cao lực lưỡng đã bước xuống, chắn trước mặt tôi, khoanh tay lạnh lùng nhìn ông ta. Chu Kiến Quân sợ hãi rụt cổ lại.
Tôi mở cửa xe, ngồi vào ghế da êm ái. Trước khi đóng cửa, tôi nhìn Chu Hạo lần cuối. Anh ta đứng đó, rũ rượi như một con chó hoang bị bỏ rơi, ánh mắt tràn ngập sự hối hận muộn màng.
"Chu Hạo, cảm ơn anh đã ly hôn. Nhờ anh, tôi mới biết tự do và tiền bạc lại thơm tho đến thế."
"Rầm!"
Cánh cửa đóng lại, ngăn cách hai thế giới.
Chiếc xe lăn bánh, bỏ lại sau lưng tiếng gào thét chửi bới vô vọng của Chu Kiến Quân và bóng dáng sụp đổ của Chu Hạo. Tôi dựa lưng vào ghế, nhìn thành phố lướt qua cửa kính.
Nước mắt tôi không rơi nữa.
Cuộc đời mới của Hứa Tịnh, giờ mới thực sự bắt đầu.