Tôi một tay kéo chiếc váy nhỏ, một tay nắm lấy tay mẹ, kiên quyết đi về phía trước.
Mẹ tôi có chút không kiên nhẫn: "Niệm Niệm, rốt cuộc là đi đâu vậy?"
Tôi mím môi, trong đôi mắt to tròn hiện lên sự cố chấp và nghiêm túc của một đứa trẻ: "Mẹ ơi, mẹ đến đó rồi sẽ biết ạ."
"Chúng ta dẫn theo bố đi cùng đi, con có một vấn đề cần hỏi!"
Tôi dẫn bố mẹ đi đến phòng của bảo mẫu.
Mẹ tôi đẩy cửa ra: "Ừm, sao vậy? Có chuyện gì sao?"
Đập vào mắt là cảnh anh trai tôi và con gái của bảo mẫu đang ôm nhau, dưới ánh sáng nhạt nhòa, bóng dáng hai người ôm nhau càng thêm quấn quýt.
Nhìn thấy bố mẹ tôi, hai người họ nhanh chóng tách ra, vẻ mặt trong nháy mắt thay đổi, vừa hoảng hốt vừa sợ hãi.
Sắc mặt bố mẹ tôi lập tức thay đổi, trầm giọng quát: "Trần Mỹ Mỹ, cô đang làm gì vậy!"
Nhìn xem, hễ có chuyện là luôn gạt con trai mình ra ngoài.
Nhưng cũng tốt, Trần Mỹ Mỹ, tôi cũng sẽ không tha cho cô.
Tôi kéo kéo tay mẹ, tò mò hỏi.
"Bố mẹ ơi, tại sao ngày nào anh trai cũng không mặc quần áo ngủ với chị gái ở đây vậy? Còn nữa, sao chị gái lại đeo sợi dây chuyền đẹp của mẹ vậy ạ?"
Không khí trong phòng dường như ngưng đọng lại vào lúc này, mang theo sự tĩnh lặng của giông bão sắp kéo đến.
Biểu cảm của anh trai tôi cứng đờ trên mặt, anh ta hết đường chối cãi: "Không phải đâu bố mẹ, em gái con chắc chắn là nhìn nhầm rồi, sao có thể như vậy được."
Trẻ con thì làm sao có thể nói dối được chứ.
Sợi dây chuyền trên cổ Trần Mỹ Mỹ lúc này đặc biệt chói mắt, quả thực lấp lánh tỏa sáng.
Một giây.
Hai giây.
Bốp!
Bố tôi trực tiếp vung tay cho anh trai tôi một cái tát.
"Thằng nghịch tử này, mày đang làm cái trò gì vậy? Hôm nay tao phải đánh chết mày mới được!"
"Mới nứt mắt ra mà mày đã không học thói tốt!"
Mặt anh ta ngoảnh sang một bên, sưng đỏ trong nháy mắt, vừa định mở miệng phản bác thì những đòn đấm đá đã giáng xuống.
Về phần Trần Mỹ Mỹ, mẹ tôi càng không thể buông tha, bà trực tiếp giật phăng sợi dây chuyền trên cổ cô ta xuống, giọng điệu lạnh lùng.
"Tuổi còn nhỏ, những thứ khác không học, lại đi học cái thói đê tiện lẳng lơ, còn biết trộm cắp vặt nữa đúng không!"
Nước mắt Trần Mỹ Mỹ lập tức tuôn rơi, cứ như thể phải chịu ấm ức lớn lắm: "Không phải đâu dì ơi, dì nghe cháu giải thích đã."
Mẹ tôi cười lạnh một tiếng: "Mày đúng là đồ đê tiện!"
"Tao nói cho mày biết! Sợi dây chuyền này của tao cho dù có vứt ra bãi rác cũng không đến lượt loại người như mày đeo!"
Nói xong, mẹ tôi trực tiếp ném sợi dây chuyền đó xuống đất rồi hung hăng giẫm nát.
"Còn muốn bay lên cành cao hóa phượng hoàng sao! Mày đừng có nằm mơ!"
Có thể nói là đã giẫm nát bét trái tim của Trần Mỹ Mỹ.
Trần Mỹ Mỹ triệt để không nói được lời nào nữa, khuôn mặt trắng bệch.
Trần Mỹ Mỹ lúc này, lực chiến đấu vốn dĩ không thể đọ lại người phụ nữ trung niên đã có tuổi.
Ước chừng cảnh tượng này, trong cuộc sống sau này cô ta sẽ mãi mãi không thể quên được.
Tôi đứng ở cửa giả vờ kinh ngạc nhìn họ, đưa tay che miệng mình lại, nhưng đôi mắt trợn tròn vẫn dừng lại trên người họ, diễn tả sự ngạc nhiên và tò mò của một đứa trẻ vô cùng sống động.
Không chỉ bây giờ, mà cả sự sa sút thảm hại của các người sau này.
Tôi đều sẽ không bỏ lỡ!
Bảo mẫu quỳ trên mặt đất khóc lóc om sòm.
"Tôi thực sự không thể mất công việc này, sau này tôi... tôi chắc chắn sẽ quản giáo tốt Mỹ Mỹ nhà tôi, tuyệt đối không để con bé làm ra những chuyện lén lút này nữa!"
Trần Mỹ Mỹ cùng mẹ cô ta cúi gằm mặt, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Mẹ tôi ngay cả nhìn cũng lười nhìn: "Mau thu dọn đồ đạc của các người đi, có nói gì cũng vô dụng thôi!"
Anh trai tôi ngồi trong góc sô pha, bị đánh cho mặt mày sưng vù, một câu cũng không dám nói.
Tôi đung đưa bắp chân ngồi ăn hoa quả ở bàn ăn, hướng về phía họ, thu hết biểu cảm của những người này vào trong tầm mắt.
Tôi nhảy xuống ghế, chạy bước nhỏ đến bên cạnh mẹ tôi, ra vẻ như không biết gì: "Mẹ ơi, chị Mỹ Mỹ làm sai rồi, sau này tiền lương trả cho dì có phải sẽ ít đi không ạ?"
Bảo mẫu đột ngột ngẩng đầu lên.
Bà ta nhân cơ hội này nắm lấy tay mẹ tôi: "Chị Trần, tôi nhất định sẽ quản lý tốt con gái tôi, nhất định mà, thế này đi, chỉ cần chị cho tôi tiếp tục làm việc, tiền lương của tôi... chị cứ trừ đi một phần ba, chị xem có được không?"
Mẹ tôi nhìn họ một lúc lâu, trong mắt có vài phần do dự.
Thời buổi này bảo mẫu không dễ tìm, đặc biệt là còn phải làm quen và mài giũa lại từ đầu, người mới đến có những việc lại phải chỉ bảo lại, nhiều gia đình dùng bảo mẫu mười mấy năm trời, đều không muốn đổi người.
Trần Mỹ Mỹ liên tục gật đầu: "Dì ơi, cháu chắc chắn sẽ không bao giờ dám tái phạm nữa, cháu biết lỗi sẽ sửa mà!"
"Cháu cầu xin dì đấy!"
Mẹ tôi nhếch môi: "Được thôi."
Mẹ tôi nhìn thẳng vào Trần Mỹ Mỹ: "Nhưng mà, loại chuyện này, đừng để tôi phát hiện ra lần thứ hai."
Trần Mỹ Mỹ siết chặt các ngón tay, gật đầu.
Tôi nở nụ cười.