Khoảng một tháng sau.
Tôi cắn chiếc kẹo mút tìm thấy Trần Mỹ Mỹ ở trong vườn hoa.
Cô ta đang khom người cầm vòi nước tưới hoa.
"Chị Mỹ Mỹ, sao chị lại ở đây thế?"
Nghe thấy tiếng động, cô ta quay đầu lại, thấy phía sau tôi không có người lớn, ánh mắt rơi trên người tôi mang theo sự oán hận và ghét bỏ.
Vòi nước trong tay rẽ sang một bên, cô ta trừng mắt nhìn tôi: "Sao tao lại không thể ở đây chứ?"
Trong thâm tâm cô ta luôn oán trách tôi vì đã dẫn bố mẹ đi vào căn phòng của bảo mẫu đó.
Tôi chỉ cảm thấy nực cười.
Càng như vậy, mọi chuyện sẽ càng diễn ra theo hướng mà tôi mong đợi.
Tôi lấy ra một chiếc kẹo mút đưa cho cô ta, chớp đôi mắt to tròn nhìn cô ta: "Chị ơi chị ăn kẹo không?"
Trần Mỹ Mỹ hất mạnh viên kẹo trong tay tôi rơi xuống: "Đừng đến phiền tao, tao không ăn kẹo."
Kẹo rơi rồi, tôi cũng không nhặt, chỉ nhìn cô ta: "Chị đang tức giận với em sao?"
"Có phải vì bây giờ anh trai không để ý đến chị nữa không?"
Đời này sự việc của anh trai tôi bị bại lộ, tuổi lại còn nhỏ, dưới quyền uy của bố mẹ, tự nhiên sẽ oán trách và trốn tránh Trần Mỹ Mỹ.
Mà Trần Mỹ Mỹ vẫn còn ôm ấp trái tim tham vọng trèo cao, làm sao cam tâm vứt bỏ cơ hội này được.
Lúc này bị tôi nói trúng tim đen, sắc mặt cô ta thoắt cái thay đổi, làm bộ làm tịch cầm vòi nước lên, lười biếng để ý tới tôi.
"Mày là trẻ con thì hiểu cái gì?"
"Chị ơi, chị có thể nghĩ cách làm sao để anh trai em vui vẻ mà."
Động tác trên tay Trần Mỹ Mỹ khựng lại, bán tín bán nghi nhìn tôi.
Cô ta nhìn ngó xung quanh, hạ giọng nói nhỏ: "Anh trai mày... khi nào thì đi học thêm về?"
Tôi nở nụ cười ngọt ngào.
"Chiều ngày mai ạ."
Quả nhiên Trần Mỹ Mỹ đã lén lút đưa Hứa Minh đi rồi.
Địa điểm chính là quán net.
Trần Mỹ Mỹ cũng biết, chỉ có quán net mới có thể làm cho anh trai vui vẻ.
Kiếp trước.
Tôi và anh trai đi ra ngoài, bố mẹ dặn anh ấy đưa tôi đến nhà một người dì để nhờ chăm sóc, kết quả giữa đường anh ta nhìn thấy quán net, liền tự mình vào trong đó chơi ba bốn tiếng đồng hồ, để tôi ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ trước cửa quán chờ đợi.
Tôi ôm lấy đầu gối của mình ngủ thiếp đi, lúc tỉnh dậy.
Lại nhìn thấy anh trai đang được một người phụ nữ xinh đẹp dắt đi.
"Cháu cứ tin dì, chỗ đó kiếm được ra tiền, sau này cháu làm gì còn bị bố mẹ quản thúc nữa? Muốn làm gì thì làm, muốn chơi thế nào thì chơi!"
Anh trai bán tín bán nghi đi theo.
Tôi chẳng hiểu chuyện gì cả, chỉ biết chạy theo phía sau gọi anh ơi anh à liên tục, không muốn anh ta bỏ rơi tôi.
Anh trai nhìn tôi một cái, bước chân càng đi nhanh hơn, cực kỳ mất kiên nhẫn nói: "Một lát nữa anh sẽ quay lại, mày ở đây đợi anh một lúc."
Tôi lập tức ôm chầm lấy đùi anh trai, gào khóc thảm thiết: "Không được đâu! Anh ơi, anh đừng bỏ rơi em mà!"
Người phụ nữ xinh đẹp cau mày, liếc mắt nhìn một người đàn ông lực lưỡng vẫn luôn đứng chờ sẵn ở bên cạnh, hai người bọn họ thô bạo lôi tuột anh trai tôi lên một chiếc xe ô tô.
Lúc này anh trai mới chậm chạp nhận ra sự bất thường, liên tục giằng co.
"Dì ơi, đừng đưa anh cháu đi, cháu muốn cùng anh trai về nhà!"
Anh trai không chống lại được sức lực của bọn họ, nửa người đã bị tống vào trong chiếc xe kia.
Tôi ôm lấy đùi người phụ nữ xinh đẹp đó rồi cắn chặt không buông.
Bà ta hét lên thất thanh một tiếng, lập tức buông tay ra, anh trai tôi cắm đầu bỏ chạy thật xa.
Hai người đó nhanh chóng liếc nhìn nhau, để tránh thu hút sự chú ý của đám đông, bọn họ liền vươn đôi bàn tay ma quỷ đó về phía tôi.
Thu lại dòng suy nghĩ.
Sự hận thù ngút trời bủa vây lấy tôi.
Anh trai à.
Đời này, anh cũng nhất định phải nếm thử cái hương vị sống không bằng chết đó đi.
Buổi tối đã đến giờ ăn cơm.
Trần Mỹ Mỹ và anh trai vẫn chưa về.
Bố tôi nhíu mày.
"A Minh đâu rồi?"
"Sao muộn thế này rồi mà còn chưa về?"
"Lại chạy đi đâu chơi rồi?"
Bảo mẫu đặt bát đũa lên bàn, cụp mắt xuống không nói một lời, không dám tùy tiện xen vào.
Mẹ tôi cầm đũa lên: "Được rồi, tức giận làm gì, đứa trẻ lớn như vậy rồi thì có thể đi đâu được chứ, một lát nữa sẽ về thôi."
Vừa dứt lời thì đã có tiếng gõ cửa.
Mẹ tôi lập tức mỉm cười: "Con trai về rồi đấy à?"
Mở cửa ra, lại là Trần Mỹ Mỹ.
Sắc mặt cô ta trắng bệch, vẻ mặt vô cùng hoảng loạn, vừa chạm mắt với mẹ tôi liền vội vã lảng đi, tay ôm bụng khom người xuống: "Cháu đau bụng quá, cháu vào phòng trước đây ạ."
Biểu cảm trên mặt mẹ tôi đông cứng lại: "Trần Mỹ Mỹ."
Trần Mỹ Mỹ đứng khựng lại, cứng đờ quay người sang: "Sao... sao vậy ạ dì?"
"Có nhìn thấy Hứa Minh không? Hôm nay hai đứa cùng nhau đi ra ngoài chơi à?"
Có thể khẳng định rằng, anh trai tôi lúc này đã bị bọn buôn người bắt đi rồi.
Mà Trần Mỹ Mỹ, người đi ra ngoài cùng với anh trai, nếu như khai ra những chuyện hai người họ ở quán net, bố mẹ tôi tuyệt đối sẽ không buông tha cho cô ta.
Rốt cuộc là nên thừa nhận bản thân đã gặp anh trai tôi, hay là đánh cược việc anh ta bị bọn buôn người bắt đi sẽ không thể trở về nữa.
Trần Mỹ Mỹ chắc chắn không ngốc, hơn nữa, cho dù sau đó anh trai tôi có được tìm thấy thì trong khoảng thời gian này cô ta vẫn có cơ hội để bỏ trốn.
"...... Dạ không có ạ, dì ơi, cái đó, thiếu gia họ Hứa không phải là vẫn luôn bận học sao, cháu cũng không nhìn thấy anh ấy ạ."
Da trên đầu ngón tay của Trần Mỹ Mỹ sắp bị chính cô ta cấu rách đến nơi rồi.
Mẹ tôi cau mày, qua loa xua xua tay: "Được rồi, về phòng đi."
Trần Mỹ Mỹ cực kỳ nhanh nhẹn trốn tịt vào trong phòng.
"Hay là chúng ta đi tìm thử xem sao, ông bảo đứa trẻ này, ngỡ đâu lại bị ai lừa gạt dẫn đi thì sao?"
Bố mẹ tôi buông đũa xuống rồi mặc áo khoác vào.
Trên mặt hai người đều lộ ra vẻ lo lắng sốt ruột.
Tôi chống cằm thong thả ăn cơm, nhìn thấy cảnh tượng này liền bật cười thành tiếng.
Hóa ra cũng biết quan tâm lo lắng cho con cái cơ đấy, năm xưa lúc tôi bị bắt cóc được đưa về, tôi còn tưởng mình bước nhầm vào nhà của người xa lạ nào đó chứ.