Nhảy lớp lên lớp năm, rồi lại từ lớp sáu nhảy lên lớp tám.
Kiến thức cấp hai lúc này tôi cũng đã học hòm hòm rồi.
Tôi nhanh chóng chuẩn bị thay mặt trường đi thi các cuộc thi.
Ánh mắt bố mẹ nhìn tôi ngày càng ánh lên sự vui mừng, trong nhà rất hiếm khi nhắc đến cái tên của anh trai nữa, cũng rất ít khi xuất hiện bầu không khí nặng nề.
Trước kia anh trai bình thường vô vị, thành tích học tập lúc lên lúc xuống, lại ham chơi và nổi loạn, so với một đứa trẻ xuất sắc và ngoan ngoãn, cho dù bọn họ không muốn thích tôi cũng khó.
"Bố mẹ ơi, giáo viên của chúng con bảo điểm của con chắc chắn là có thể đỗ vào trường Thực Nghiệm."
Thực Nghiệm là trường trung học phổ thông tốt nhất trong thành phố.
"Nhưng mà, nhà chúng ta cách xa quá, giáo viên nói con còn nhỏ tuổi, đi đi về về chắc chắn sẽ rất mệt mỏi."
Trên mặt bố mẹ tôi hiện lên sự do dự: "Hay là... chúng ta chuyển nhà đi..."
Anh trai sẽ không tìm được đường về nhà nữa.
Mẹ tôi kéo tay tôi lại, giọng điệu dịu dàng hơn thường ngày rất nhiều: "Niệm Niệm, hay là chúng ta ở nội trú nhé?"
Quả nhiên.
Vẫn còn vương vấn trong lòng cơ đấy.
"Mẹ ơi, con sợ lắm... con không muốn một mình ở nội trú đâu, với lại các anh chị ấy đều lớn hơn con."
"Con sợ ảnh hưởng đến việc học của con."
Sắc mặt bố mẹ tôi liền thay đổi: "Yên tâm, bố mẹ chắc chắn sẽ không làm ảnh hưởng đến việc học của con đâu."
Thường thì những gia đình càng giàu có lại càng kỳ vọng vào những thiên tài, đây là cơ hội để gia tộc dệt hoa trên gấm bước lên một tầm cao mới, trừ khi họ quá ngu ngốc, nếu không sẽ không bao giờ từ bỏ việc bồi dưỡng và nhượng bộ tôi.
"Thế này đi, nhà chúng ta chuyển đến bên đó, nghe tôi, cứ quyết định như vậy đi."
Thời gian trôi qua, tôi nhảy lớp lên lớp mười một, liên tiếp tham gia rất nhiều cuộc thi, kiếm được không ít tiền thưởng của nhà trường, còn được tuyển thẳng nhờ vào các giải thưởng đó.
Tôi cũng mang những sản phẩm hot sẽ bùng nổ trong những năm tới nói cho bọn họ biết, giúp họ thực hiện được rất nhiều khoản đầu tư.
Chỉ có lãi chứ không có lỗ.
Danh tiếng của gia đình chúng tôi dần dần tăng lên, từ những người thuộc tầng lớp cuối của giới thượng lưu trước đây, giờ đây đã trở thành một gia tộc có tiếng tăm.
Bố mẹ ngày càng coi trọng tôi hơn.
Thỉnh thoảng bố tôi lại cảm thấy tiếc nuối: "Haiz, chỉ tiếc Niệm Niệm lại là con gái, nếu là con trai thì tốt biết mấy..."
Mẹ tôi trừng mắt nhìn ông ấy một cái: "Ông đang nói cái gì vậy hả?"
Lại có vài phần nịnh nọt nhìn sắc mặt của tôi.
"Tôi nói cái gì thì tôi nói cái đó, ý tôi là Niệm Niệm xuất sắc như vậy, nhưng con gái ra ngoài tự bảo vệ bản thân sẽ có chút khó khăn, tôi lo lắng thôi!"
Tôi cười nói: "Đúng vậy ạ, bố nói đúng, con thân là con gái, ra ngoài rất dễ bị bắt nạt."
Bố mẹ tôi liếc nhìn nhau, dường như lại nhớ đến anh trai vào một lúc không thích hợp.
Chưa đợi tôi mở lời, bố tôi đột nhiên đặt đũa xuống: "Niệm Niệm à, con xem thế này nhé, nhà chúng ta... tìm thêm cho con một người anh trai được không?"
"Để chuyên môn bảo vệ con."
Tôi làm ra vẻ do dự mở lời, cẩn thận dè dặt nhìn mẹ tôi: "Mẹ ơi, con đúng là muốn có một người anh trai để bảo vệ con... nhưng mà..."
Trong mắt mẹ tôi xẹt qua một tia giãy giụa, cuối cùng giống như đã hạ quyết tâm.
"Niệm Niệm, không sao đâu, nhà chúng ta tìm thêm cho con một người anh trai, con là thân con gái, quả thực là cần phải được bảo vệ!"
"Kỳ nghỉ hè chúng ta sẽ đi!"
Tôi bẽn lẽn mỉm cười: "Con cảm ơn mẹ."
Tốt quá rồi.
Tôi làm nhiều việc như vậy, cũng chỉ vì ngày hôm nay thôi.
Bố mẹ đưa tôi đến trại trẻ mồ côi, để tôi tự mình lựa chọn.
Hiện tại tôi mười bốn tuổi, những đứa trẻ trong này lớn hơn tôi cũng rất nhiều.
Có những đứa nhìn chững chạc, đã sớm có những suy tính của riêng mình.
Cũng có những đứa chưa trưởng thành, trong mắt đều lộ ra vẻ nịnh nọt và dè dặt cẩn thận, còn có cả sự phấn khích của những người muốn được ngắm nhìn thế giới bên ngoài.
Sự viếng thăm của gia đình tôi khiến viện trưởng cũng phải đích thân ra đón tiếp.
Bố mẹ tôi và viện trưởng trò chuyện, để mặc tôi đi dạo xung quanh tự do lựa chọn.
Nhưng người anh trai trưởng thành nhất lại không có ở đây.
Tôi đi vào sâu trong trại trẻ mồ côi, từ hành lang truyền đến tiếng đàn piano du dương.
Rất nhẹ nhàng, rất êm dịu, giống như đang phát ra tín hiệu của sự thiện ý.
Đợi đến lúc tôi mở cánh cửa tràn ngập ánh sáng đó ra, tiếng đàn piano tao nhã lại đột ngột dừng lại.
Bốn mắt nhìn nhau.
Tôi nhìn rõ diện mạo của người trước mắt.
Đuôi mắt hoa đào hơi xếch lên, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím lại, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt anh ấy tạo ra hai vùng sáng tối rõ rệt.
Quen thuộc.
Thực sự quá mức quen thuộc.
Tôi bước lại gần, khẽ khàng, bộ dạng có vẻ vô cùng cẩn thận: "Anh ơi, anh tên là gì vậy?"
"Lục Nghiêu."
Anh ấy không có biểu cảm gì, nhưng tôi biết anh ấy đang đánh giá tôi.
Đánh giá cách ăn mặc của tôi, đánh giá gia cảnh của tôi.
Tôi biết sự quen thuộc này bắt nguồn từ đâu rồi.
Lục Nghiêu, hiện tại mười sáu tuổi, bảy năm sau, sẽ trở thành nghệ sĩ piano có sức ảnh hưởng nhất của thế hệ mới.
Kiếp trước tôi thường xuyên nhìn thấy anh ấy trên tivi.
Tôi nở một nụ cười hài lòng: "Anh ơi, anh có thể về nhà em làm anh trai của em được không? Em muốn anh bảo vệ em."
Lục Nghiêu cười một tiếng: "Làm anh trai của em à?"
Tôi ra sức gật đầu.
"Được thôi, anh sẽ bảo vệ em."
Có lẽ trong mắt anh ấy tôi chỉ là một cô bé bị vẻ ngoài của anh ấy đánh lừa, nhưng thế thì đã sao, ai lừa ai vẫn còn chưa biết chắc đâu.