Lục Nghiêu từ đó trở thành một thành viên của gia đình tôi, được đổi tên thành Hứa Nghiêu.
Trong mắt bố mẹ tôi, anh ấy là một người ngoài, nhưng không thể phủ nhận sự xuất sắc của anh ấy, người vừa cao vừa đẹp trai, thành tích học tập cũng vô cùng vượt trội, lại còn có tài lẻ, cho dù chỉ làm một bình hoa trang trí thì cũng đã đủ rồi.
Hứa Nghiêu thần sắc luôn nhàn nhạt, nhưng khi tiếp xúc, sẽ phát hiện anh ấy là một người có cảm xúc vô cùng ổn định, con người lại lý trí, làm bất cứ việc gì cũng đều suy nghĩ thấu đáo.
Đặc biệt là anh ấy thực sự đã làm tròn trách nhiệm của một người anh trai bảo vệ tôi một cách chu toàn.
Rất khó để người ta không thích anh ấy.
Ngày thường sắc mặt anh ấy lạnh nhạt, nhưng ngày đầu tiên đến trường, tôi đã nhìn thấy trên mặt anh ấy biểu cảm chưa từng xuất hiện bao giờ.
Hứa Nghiêu đứng ở cửa, nhẹ nhàng chọc vào đầu tôi: "Em gái nhỏ, khu trung học cơ sở ở bên kia kìa."
Tôi mỉm cười, kéo cánh tay anh ấy đi vào trong: "Ừm, khu trung học cơ sở đúng là ở bên kia, nhưng em học lớp mười một cơ."
"Chúng ta học cùng một lớp."
Hứa Nghiêu sững sờ trong nháy mắt, biểu cảm dường như xuất hiện vài vết nứt, giây tiếp theo liền bị tôi kéo tọt vào lớp.
Sau khi giới thiệu cho Hứa Nghiêu xong, tôi liền quen thuộc ngồi xuống bên cạnh người bạn thân của mình.
Từ đó về sau, ánh mắt Hứa Nghiêu nhìn tôi đã có một sự thay đổi nhỏ bé.
Mất hai ngày thời gian, anh ấy mới chấp nhận được sự thật tôi và anh ấy học cùng một lớp, sau đó thì rất thản nhiên.
Có lúc anh ấy còn túm lấy tôi: "Em gái, bài này làm thế nào?"
Trong lòng tôi cố nhịn cười, thỉnh thoảng cũng trêu chọc anh ấy: "Anh ơi, bài này anh cũng không biết làm à?"
Anh ấy vươn tay gõ vào trán tôi.
Tôi liền cười giải thích cho anh ấy.
Học xong rồi, Hứa Nghiêu lại xoa xoa đầu tôi: "Ừm, đến lúc đó mua kẹo cho em."
Tôi lầm bầm một câu: "Em lớn chừng này rồi còn ăn kẹo gì nữa."
Hứa Nghiêu mỉm cười.
Lên cấp ba, mọi mặt năng lực của Hứa Nghiêu đã được thể hiện ra.
Thành tích của anh ấy luôn đứng trong top đầu, EQ cao, dáng người lại cao ráo, tiếng tăm rất tốt.
Những chủ đề thảo luận ngày thường đều sẽ biến thành: "Người nhà họ Hứa kia kìa."
"Nhà họ Hứa đúng là biết nuôi dạy con cái mà."
"Nhà họ Hứa..."
Thái độ của mẹ tôi đối với Hứa Nghiêu cũng dần trở nên ôn hòa, lúc Hứa Nghiêu mới đến bà ấy vẫn còn có chút bài xích.
Nhưng theo thời gian trôi qua, những lời khen ngợi của những người xung quanh ngày càng nhiều hơn.
Mẹ tôi bắt đầu có xu hướng cùng những người khác bàn luận về Hứa Nghiêu.
"Hứa Nghiêu à, dẫn em gái con xuống ăn cơm đi."
"Hứa Nghiêu, đến giúp mẹ phối đồ với."
"Hứa Nghiêu, ngày nghỉ định cùng em gái đi đâu chơi thế?"
Giống như là, Hứa Nghiêu chính là anh trai ruột của tôi, trong gia đình này, cũng chỉ có bốn người chúng tôi.
Hứa Minh giống như đã bị lãng quên hoàn toàn, chưa từng xuất hiện bao giờ.
Từ trước đến nay, tôi đều coi Hứa Nghiêu là một người trợ thủ giúp lợi cho bản thân.
Sự chuyển biến trong quan niệm là vào một lần trên đường tan học.
Hôm đó Hứa Nghiêu bị giữ lại làm trực nhật, tôi định tranh thủ chạy ra ngoài mua mấy chai nước ngọt trước.
Thật trùng hợp làm sao, lại đụng phải một tên tội phạm đang chạy trốn.
Loại người này rất thông minh, cứ nhắm vào những nơi đông học sinh mà chen vào, nhóm người yếu thế trở thành đối tượng bảo vệ an toàn tốt nhất của bọn chúng.
Vừa bước ra từ siêu thị, còn chưa kịp phản ứng lại, tôi đã bị túm lấy rồi bị dí dao vào cổ.
Hắn dẫn tôi đi một mạch đến một con hẻm nhỏ hẻo lánh.
Cười một cách nham hiểm: "Xin lỗi nhé cô bé, cảnh sát đuổi theo sát quá, chú cũng hết cách rồi, cháu phải bảo vệ chú đấy."
Người đến đầu tiên là Hứa Nghiêu.
Anh ấy đeo cặp sách bước tới, giống như sững sờ một lúc: "Chú ơi chú làm..."
Người đàn ông lập tức siết chặt cổ tôi: "Cút, cút ra xa một chút!"
Tôi nhìn Hứa Nghiêu, nhìn thấu sự trấn an trong mắt anh ấy, ánh mắt rũ xuống, tay phải của anh ấy đang nắm chặt một con dao.
Tôi căng thẳng nuốt nước bọt, ánh mắt liếc sang bên trái một cái.
Anh ấy ngầm hiểu ý, tôi dùng sức bẻ mạnh tay của người đàn ông đó, đột ngột khom người sang bên trái, con dao của Hứa Nghiêu trực tiếp phi thẳng vào vai phải của hắn ta.
Con dao trong tay người đàn ông vì đau đớn mà rơi xuống.
Cuối cùng cảnh sát đến đưa người đi, vì việc này mà tôi và Hứa Nghiêu còn được biểu dương.
Vết thương trên xương quai xanh của tôi vẫn bị rạch một đường, lúc bôi thuốc trước gương, tôi nhìn Hứa Nghiêu trong gương: "Sao anh ném dao chuẩn thế?"
"Lúc nhỏ ở trại trẻ mồ côi luôn bị người ta bắt nạt, luyện cái này để phòng thân, lâu dần nên quen tay thôi."
Tôi khựng lại một lúc, liếc nhìn anh ấy: "... Sau này, em cũng sẽ bảo vệ anh, anh trai."
Hứa Nghiêu mỉm cười, lại mang theo vài phần lười biếng cà lơ phất phơ: "Được."