Mấy người nhếch nhác không chịu nổi, mặt và mu bàn tay đều bị bỏng rộp lên.
Tôi cất bước định đi, Đinh Trạch vươn tay định kéo.
Còn chưa chạm được vào vạt áo tôi, đã bị tôi dùng ghế gỗ lim đập vào ngón chân.
Đau đến mức ngã nhào xuống đất, ôm chân co rúm lại thành một đoàn.
Trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch.
Mẹ Đinh Trạch và chị gái hắn tức đến lệch cả mũi, cầm lấy USB chạy đi tìm công ty khác bán lấy tiền.
Nhưng mà không ai dám nhận, cho dù biết tôi và Đinh Trạch từng có quan hệ yêu đương.
Cũng không ai dám đối đầu với nhà họ Kiều tôi.
Cuối cùng hết cách, cả nhà Đinh Trạch bèn định tự mình tung lên.
Vừa mở trang web đen ra, liền phát hiện ảnh khỏa thân nữ bay đầy trời.
Kỳ lạ là thân thể bên dưới là của tôi, mà mặt thì toàn bộ là của mẹ Đinh Trạch và chị gái hắn.
Ngay cả Đinh Trạch cũng bị ghép mặt vào thân thể phụ nữ khỏa thân.
Ảnh thật ảnh giả bay đầy trời, ảnh mà mẹ Đinh Trạch và chị gái hắn tung ra ngược lại chẳng ai quan tâm.
Bọn họ đi khắp nơi kêu gào ảnh là thật.
Tôi kiện ngược lại tội bôi nhọ danh dự đưa người ra tòa.
Mẹ Đinh Trạch và chị gái hắn vì là lần đầu phạm tội, bị phán quyết tạm giam mười lăm ngày.
Trong mười lăm ngày này, Đinh Trạch bị cắt đi vây cánh không còn chút sức lực phản kích nào.
Tôi mượn tài liệu mật cốt lõi mà trước kia hắn cho tôi xem, nhanh chóng thôn tính công ty của hắn.
Mở rộng bản đồ thương mại của tập đoàn Kiều thị, còn cải tạo công ty của hắn thành nơi chuyên dùng để vẽ tranh cho em gái.
Đinh Trạch nợ một đống nợ, nghèo túng thất vọng.
Đến cả nhà trọ rẻ nhất cũng không thuê nổi, chỉ có thể ngủ nhờ trong nhà vệ sinh nam công cộng.
Nhận được tin hắn ngủ trong nhà vệ sinh công cộng thuộc quyền quản lý của nhà họ Kiều, tôi ra hiệu cho người quản lý.
Rút ngắn khoảng cách giữa nhà vệ sinh nam và nữ.
Cố ý chỉnh đèn tối đi rất nhiều.
Vào ngày mẹ Đinh Trạch và chị gái hắn ra tù, người được sắp xếp cố tình dẫn bọn họ đến nhà vệ sinh nữ công cộng để rửa mặt.
Đinh Trạch không có tiền chải chuốt bản thân giống như người rừng, râu ria xồm xoàm, răng đầy cao răng vàng khè.
Giọng nói cũng vô cùng thô lỗ.
Lúc mẹ Đinh Trạch và chị gái hắn đang soi gương chải đầu vào ban đêm.
Đinh Trạch ra ngoài kiếm ăn bị bọn họ coi thành tên lưu manh muốn chiếm tiện nghi.
Vớ lấy cây lau nhà bên cạnh đập mạnh vào đầu hắn.
Máu tươi chảy đầy đất, bảo vệ nghe tin chạy tới, sau khi báo cảnh sát mới biết được thân phận thật sự của đối phương.
Hai người sợ tới mức suýt ngất xỉu ngay tại chỗ.
Đinh Trạch không có tiền nộp phí cấp cứu, chỉ có thể chờ bác sĩ làm phẫu thuật theo thứ tự.
Chờ được một nửa thì tắt thở, mẹ Đinh Trạch nắm lấy tay hắn trơ mắt nhìn hắn chết hẳn.
Bệnh tim tái phát quy tiên ngay tại chỗ.
Chị gái hắn vì tội cố ý giết người bị tuyên án tù chung thân.
Lúc tôi xin vào thăm tù, mụ ta mặc áo tù nhân ánh mắt trống rỗng.
Cho dù là nhìn thấy tôi vẫn là trạng thái vô thần.
Cảnh ngục nói với tôi mụ ta đã mắc bệnh tâm thần và trầm cảm, không lâu sau sẽ được bảo lãnh ra ngoài chữa bệnh.
Tôi cầm điện thoại lên, nhìn động tác nhỏ cạy ngón tay trong vô thức của mụ ta.
Không tiếng động làm khẩu hình miệng.
"Lưỡi dao trong cây lau nhà là tao bỏ vào đấy."
Một cây lau nhà sao có thể đập chết người, chẳng qua là tôi đã động tay động chân mà thôi.
Chị gái hắn không có bằng chứng hàm oan vào tù, mụ ta rốt cuộc không thể giả bộ bình tĩnh được nữa.
Hai tay nắm chặt đấm vào cửa kính, nhe răng mắng tôi độc ác.
Nhìn bộ dạng đáng sợ rách cả mí mắt của mụ ta, tôi từ từ đứng dậy, buông lời:
"Tất cả những chuyện này là do các người tự làm tự chịu, nếu không phải hắn cố ý thiết kế hãm hại tôi, tôi cũng sẽ không cả đời không sinh được con."
Nhớ tới lúc Lục Duẫn nói với tôi Đinh Trạch bị bỏ thuốc, vốn dĩ là định đưa tôi lên giường ông chủ đối tác.
Không ngờ đối phương thích đàn ông, tôi mới âm dương sai lệch cứu được anh ấy.
Bởi vì điên cuồng chửi rủa người đến thăm tù, chị gái hắn vốn dĩ giả bệnh tâm thần có thể trốn qua một kiếp nay tội chồng thêm tội, bị phái đến nhà tù đáng sợ nhất.
Bên trong toàn bộ đều là kẻ giết người.
Chị gái hắn bị tra tấn đến mức tinh thần thất thường, lúc tôi nghe được tin này.
Lục Duẫn và em gái đang ngồi một trái một phải bên cạnh tôi.
Nhìn miếng bít tết mà hai người đồng thời gắp vào bát cho tôi, tôi thoải mái mỉm cười.
Những người yêu thương nhất đều ở bên cạnh, không có gì hạnh phúc hơn thế này nữa.
—Hoàn—