Điện thoại suýt chút nữa bị gọi cháy máy, Lục Duẫn chủ động nhắn tin hỏi tôi có cần giúp đỡ không.
Em gái tức không chịu được, ầm ĩ đòi dùng tài khoản Weibo nói rõ ngọn ngành.
Tôi biết Đinh Trạch đã tính chuẩn việc tôi sẽ không để lộ bí mật em gái không phải con ruột ra ngoài.
Cho nên mới không kiêng nể gì để lời ra tiếng vào lên men, xây dựng tôi thành hình tượng cô gái ham tiền hám của.
Tôi ngăn con bé lại, quay đầu trả lời tin nhắn:
【 Đẩy tất cả những gì liên quan đến Đinh Trạch lên hot search. 】
Cách để che đậy một sự việc, chính là để cho người nhắc đến sự việc đó tự mình xảy ra vấn đề.
Cả nhà Đinh Trạch đều là họ hàng nghèo kiết xác, nay hắn một bước lên mây.
Mấy người họ hàng hút máu kia vội vàng không ngừng lên livestream.
Lợi dụng tin đồn điên cuồng đòi tặng quà, thậm chí có người dùng thông tin của tôi làm mánh lới quảng cáo.
Tuyên bố chỉ cần tặng bao nhiêu cái "Đậu Âm Nhất Hào" thì có thể nói rõ ràng ngọn ngành mọi chuyện.
Đinh Trạch quản được mẹ và chị gái hắn, nhưng không quản được những người họ hàng bắn đại bác cũng không tới kia.
Rất nhanh, tin đồn lúc đầu biến thành chuyện hoang đường.
Lăng xê, câu view, hám fame các loại tiếng nói nghi ngờ tầng tầng lớp lớp.
Mắt thấy độ hot của phòng livestream càng ngày càng thấp, đơn nợ tích tụ của công ty tập đoàn càng ngày càng nhiều.
Nhóm người Đinh Trạch hoảng rồi, hắn chủ động hẹn tôi gặp mặt ở quán cà phê.
Tôi nhận lời đến hẹn, ba người này má hóp lại, mặt vàng như nghệ.
Sự căng thẳng khi bị đòi nợ trong thời gian dài khiến sắc mặt Đinh Trạch trắng bệch, giống như chim sợ cành cong.
Cho dù là ngồi trên ghế vẫn cứ nhìn dáo dác xung quanh, rụt cổ lại sợ bị phát hiện.
"Minh Nghiên, anh... anh nhớ em rồi, chúng ta đừng chiến tranh lạnh như thế này nữa."
"Anh trước kia làm như vậy chỉ là muốn em quay về bên cạnh anh, anh đối với em là thật lòng."
"Chỉ cần em chịu quay về, anh sẽ bảo mẹ và chị anh đều đi, hai người chúng ta sống cuộc sống của riêng mình."
Tôi bình tĩnh nhấp một ngụm cà phê trước mặt, sau đó thẳng thừng từ chối.
Mềm không được, mẹ Đinh Trạch và chị hắn trực tiếp chơi cứng.
Bọn họ lấy ra một cái USB nhỏ, giọng điệu tràn đầy đe dọa.
"Kiều Minh Nghiên, cô cũng đừng quên, trong này chứa đều là ảnh và video thân mật của cô với A Trạch."
"Không muốn bản thân bị tung lên mạng, thì cô tốt nhất ngoan ngoãn nghe lời."
Nghe vậy, tôi giả vờ sợ hãi, giọng nói nhỏ đi không ít.
"Các... các người muốn làm gì? A Trạch, anh không thể đối xử với em như vậy."
"Anh cũng không muốn như vậy đâu."
Đinh Trạch nhíu chặt mày, vẻ mặt đau khổ hiện lên trên mặt.
Chị gái hắn tự cho là đã nắm thóp được tôi.
"Chỉ cần mày chịu chuyển nhượng toàn bộ cổ phần nhà họ Kiều cho A Trạch, bọn tao chuyện cũ sẽ bỏ qua."
"Không chỉ coi mày như người nhà đối đãi, sau này còn để em gái mày đến hầu hạ mày."
Mụ ta tự cho là đưa ra điều kiện ưu đãi, khôi phục lại tư thái vênh váo tự đắc lúc trước.
Động tác che mặt giả khóc của tôi lập tức dừng lại, hắt một cốc cà phê nóng vào mặt ba người đối diện.
Ba người bị bỏng hét lên thảm thiết chạy tán loạn, tôi châm chọc khiêu khích.
"Còn tưởng các người có chiêu số cao minh thế nào, hóa ra cũng chỉ có thế."
"Mấy cái ảnh với video đó, tùy các người tung thế nào thì tung."
"Kiều Minh Nghiên này chưa biết sợ là gì."