Thư ký của Tưởng Thừa luôn giữ thái độ chuyên nghiệp, công tư rõ ràng.
Không để lộ dù chỉ một sơ hở.
Ngoài những email đó…
Còn có rất nhiều mẩu ghi chép vụn vặt.
Đó đều là những câu nói cô vô tình nghe được mỗi khi anh gọi điện.
Và…
Một cái tên.
Sinh nhật năm ngoái.
Sau khi uống say.
Anh từng ôm cô vào lòng rồi thì thầm.
“… Nhà họ Thẩm… nhất định phải liên hôn…”
Khi ấy cô chẳng mảy may nghi ngờ.
Chỉ nghĩ đó là chuyện kinh doanh.
Nhưng bây giờ…
Mọi mảnh ghép đều đã khớp.
Nhà họ Thẩm.
Gia tộc duy nhất trong thành phố đủ tư cách môn đăng hộ đối với nhà họ Tưởng.
Liên hôn.
Đính hôn.
Chiếc nhẫn kim cương.
Hứa Chiêu Ý khẽ nhắm mắt.
Cô hít sâu một hơi.
Đến khi mở mắt lần nữa…
Trong đáy mắt chỉ còn lại sự lạnh lùng và dứt khoát.
Tình yêu kéo dài tám năm.
Chỉ trong khoảnh khắc đã bị rút sạch.
Thứ còn sót lại…
Là sự tỉnh táo đến bỏng rát.
Cùng nỗi căm hận ngập tràn.
Cô cầm điện thoại.
Gửi cho Khương Lâm một tin nhắn.
Hứa Chiêu Ý:
“Lâm Lâm, cậu cậu đính hôn mà trước giờ chẳng nghe cậu nhắc gì cả. Giữ kín thật đấy.”
Tin nhắn vừa gửi đi.
Điện thoại lập tức đổ chuông.
“Aiya, tớ cũng mới biết từ hôm qua thôi! Cậu tớ trước giờ làm gì cũng kín như bưng. Ngay cả mẹ tớ cũng chỉ được báo trước có vài ngày. Nghe nói ông ngoại quyết tâm thúc đẩy hợp tác với nhà họ Thẩm nên mới ép cậu tớ đính hôn.”
“Nhưng nhìn cậu ấy thì cũng đâu có phản đối.”
“À đúng rồi! Tiểu thư nhà họ Thẩm, Thẩm Vy Vy, xinh cực luôn! Khí chất khỏi phải bàn. Đứng cạnh cậu tớ đúng chuẩn trai tài gái sắc của giới hào môn.”
Giọng Khương Lâm đầy vẻ ngưỡng mộ và tự hào.
Từ đầu đến cuối.
Cô ấy chưa từng nghĩ đến người bạn trai bí mật của Hứa Chiêu Ý.
Trong suy nghĩ của cô.
Bạn trai của Hứa Chiêu Ý chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường.
Làm sao có thể đem ra so sánh với cậu ruột mình.
Mỗi một câu nói.
Đều như mũi kim được tẩm đ.ộ.c.
Đâm thẳng vào trái tim Hứa Chiêu Ý.
“Vậy à… chúc mừng nhé.”
Giọng cô bình tĩnh đến mức chính bản thân cũng thấy xa lạ.
“Lễ đính hôn chắc hoành tráng lắm?”
“Đương nhiên rồi! Tổ chức ở Vân Đỉnh Minh Châu, bao trọn tầng cao nhất luôn! Bộ váy của mợ tương lai nghe nói trị giá tới bảy con số. À đúng rồi, tớ có chụp cả ảnh lẫn video, gửi cho cậu xem.”
Chẳng bao lâu sau.
WeChat liên tiếp hiện lên hơn chục tấm ảnh cùng vài đoạn video ngắn.
Hứa Chiêu Ý mở từng cái một.
Bức đầu tiên.
Tưởng Thừa mặc bộ lễ phục đen đặt may thủ công.
Dáng người cao ráo.
Thẳng tắp.
Trên môi vẫn là nụ cười dịu dàng mà xa cách cô đã quá đỗi quen thuộc.
Bên cánh tay anh là một người phụ nữ khoác váy cưới lộng lẫy.
Nụ cười đoan trang.
Khí chất cao quý.
Không cần đoán cũng biết.
Đó chính là Thẩm Vy Vy.
Hai người đứng dưới chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ.
Đón nhận những lời chúc phúc từ tất cả mọi người.
Xứng đôi đến hoàn mỹ.
Bức thứ hai.
Hai bên gia đình cùng chụp ảnh kỷ niệm.
Cha của Tưởng Thừa.
Ông Tưởng, người thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí tài chính.
Hôm nay cười rạng rỡ đến mức không khép nổi miệng.
Bức thứ ba.
Là ảnh chụp cận cảnh.
Chiếc nhẫn kim cương cỡ lớn trên ngón áp út của Thẩm Vy Vy lấp lánh dưới ánh đèn.
Chói mắt đến mức khiến mắt Hứa Chiêu Ý đau nhói.
Tưởng Thừa từng nói.
Anh không thích sự phô trương của kim cương.
Hóa ra…
Không phải anh không thích.
Chỉ là không thích đeo nó lên tay cô mà thôi.
Trong đoạn video.
MC đang cất giọng đầy cảm xúc.
“Ngài Tưởng Thừa, cô Thẩm Vy Vy, trai tài gái sắc, trời sinh một đôi…”
Phía sau là khúc nhạc lễ du dương.
Cùng những tiếng xuýt xoa ngưỡng mộ khe khẽ của các vị khách.
Hứa Chiêu Ý lặng lẽ xem hết tất cả.
Sau đó.
Cô nhấn nút lưu.
Những thứ này…
Đều là bằng chứng.
“Thế nào? Có phải xứng đôi lắm không?”
Khương Lâm vẫn hào hứng hỏi.
“Ừ.”
Hứa Chiêu Ý khẽ nhếch khóe môi.
“Đẹp đôi lắm.”
“Lâm Lâm, sau lễ đính hôn bình thường còn những nghi thức gì nữa? Náo phòng à?”
“Ôi dào, cái đó xưa lắm rồi! Nhưng hình như cậu tớ đã đặt phòng tổng thống ở khách sạn Quân Duyệt. Nghe nói tối nay sẽ ở đó luôn. Dù gì cũng là đính hôn mà, phải có chút nghi thức chứ.”
Khương Lâm thuận miệng đáp.
Rồi bỗng hạ thấp giọng.
Mang theo vẻ nhiều chuyện đầy tò mò.
“Nhưng mà này, tớ cứ thấy cậu tớ hôm nay hơi lơ đãng. Lễ vừa kết thúc được một lúc thì bảo công ty có việc gấp phải xử lý nên đi trước rồi. Chậc chậc, đúng là cuồng công việc.”
Công ty có việc?
Hứa Chiêu Ý nhìn dòng WeChat Tưởng Thừa vừa gửi.
“Tối nay anh có cuộc họp video, chắc phải thức trắng đêm.”
Trái tim cô như bị một bàn tay lạnh buốt bóp chặt.
Rồi hung hăng vò nát.
Nói dối.
Đến cả việc nói dối…
Anh cũng lười nghĩ cho cô một cái cớ mới.
“Có lẽ thật sự bận.”
Hứa Chiêu Ý thản nhiên đáp.
“Lâm Lâm, tớ hơi mệt rồi. Nghỉ trước đây.”
Sau khi cúp máy.
Cô bước tới trước gương thay đồ.
Người phụ nữ trong gương mặc bộ váy công sở giản dị.
Vì tăng ca liên tục nhiều ngày nên gương mặt có phần tiều tụy.
Nhưng đường nét vẫn thanh tú.
Tám năm.
Khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ.
Cô đều lãng phí trên người một kẻ lừa dối.
Hứa Chiêu Ý cầm điện thoại.
Mở một số liên lạc mà từ trước đến nay cô gần như chưa từng chủ động tìm đến.