Rồi gửi đi một tin nhắn.
Hứa Chiêu Ý:
“Quản lý Lý, xin lỗi vì đã làm phiền anh muộn thế này. Về phần phụ lục bổ sung của dự án hợp tác giữa công ty chúng ta và Thừa Phong Capital trong quý tới, tôi có vài vấn đề khẩn cấp cần xác nhận, liên quan đến một số dữ liệu gốc. Tôi nhớ một phần dữ liệu sao lưu cần phải có quyền truy cập đặc biệt mới có thể lấy từ máy chủ của trụ sở chính. Không biết ngày mai anh có thể giúp tôi xin cấp tạm quyền truy cập được không? Thành thật xin lỗi vì phải làm phiền anh, nhưng việc này khá gấp.”
Đầu dây bên kia là quản lý bộ phận Dữ liệu CNTT của công ty.
Một người đàn ông trung niên nổi tiếng nghiêm khắc, cứng nhắc.
Nhưng luôn làm việc theo nguyên tắc.
Bình thường, Hứa Chiêu Ý làm việc chăm chỉ, có trách nhiệm.
Ấn tượng của ông dành cho cô vẫn luôn rất tốt.
Không lâu sau.
Tin nhắn trả lời đã tới.
Quản lý Lý:
“Tiểu Hứa, muộn thế này mà vẫn còn tăng ca à? Được thôi. Tôi sẽ giúp cô đi theo quy trình khẩn. Chậm nhất mười giờ sáng mai quyền truy cập sẽ được mở. Cụ thể cô cần phạm vi dữ liệu nào?”
Hứa Chiêu Ý gửi lại vài mã dự án khá mơ hồ.
Nhưng tất cả đều có khả năng liên quan đến dòng tiền của Thừa Phong Capital.
Lý do cô đưa ra là:
“Dữ liệu trong báo cáo trước đây có thể tồn tại sai lệch nhỏ, cần đối chiếu lại.”
Hợp tình.
Hợp lý.
Quản lý Lý:
“Đã rõ. Ngày mai tôi liên hệ với cô.”
Đặt điện thoại xuống.
Hứa Chiêu Ý bước vào phòng tắm.
Cô mở vòi sen.
Dòng nước ấm từ trên đỉnh đầu xối xuống.
Cuối cùng.
Cô chậm rãi ngồi xổm xuống.
Ôm chặt hai đầu gối.
Bờ vai run lên dữ dội.
Không phải vì khóc.
Mà là sự run rẩy bị kìm nén đến cực hạn.
Tiếng nước che lấp tất cả.
Mười phút sau.
Cô khóa vòi sen.
Dùng khăn lau khô người và mái tóc.
Trên gương mặt.
Không còn nhìn ra bất cứ gợn sóng cảm xúc nào.
Cô trở lại trước máy tính.
Bắt đầu sắp xếp lại suy nghĩ.
Liệt kê từng bước trong kế hoạch.
Tối nay.
Tưởng Thừa đang ở khách sạn Quân Duyệt.
Ở cùng ai?
Thẩm Vy Vy?
Hay chỉ ở một mình?
Cô cần biết.