Tệp tin tải lên hoàn tất.
Hứa Chiêu Ý nhập mật khẩu giải mã.
Mật khẩu này.
Chỉ mình cô biết.
Bản ghi âm bắt đầu phát.
Ban đầu.
Là những tiếng sột soạt rất nhỏ.
Giống như tiếng quần áo cọ vào nhau.
Tiếp theo.
Là tiếng bước chân.
Tiếng đóng cửa.
Sau đó.
Giọng nói của Tưởng Thừa vang lên.
Mang theo một chút mệt mỏi rất khó nhận ra.
Và…
Một tia chán ghét.
“Vy Vy.”
“Lễ đính hôn chỉ là hình thức.”
“Em biết mà.”
“Ông nội theo dõi rất sát.”
“Có những màn kịch.”
“Nhất định phải diễn cho trọn.”
Một giọng nữ trẻ hơn.
Chắc hẳn là Thẩm Vy Vy.
Giọng điệu kiêu căng.
Có phần làm nũng.
“Em biết chỉ là hình thức.”
“Nhưng anh cũng qua loa quá rồi đấy!”
“Lễ vừa kết thúc là chẳng thấy bóng dáng anh đâu.”
“Để một mình em phải đối phó với đám cô dì chú bác.”
“Tưởng Thừa.”
“Em gả cho anh.”
“Không phải để chịu uất ức.”
“Chẳng phải công ty có việc gấp sao?”
Giọng Tưởng Thừa dịu xuống đôi chút.
Nhưng Hứa Chiêu Ý nghe ra ngay.
Sự giả dối trong đó.
Kiểu giọng dỗ dành này.
Cô đã quá quen thuộc.
“Được rồi.”
“Đừng giận nữa.”
“Em xem.”
“Chẳng phải bây giờ anh đã đến với em rồi sao?”
“Phòng tổng thống của khách sạn Quân Duyệt.”
“Em thích chứ?”
“Hừ.”
“Thế còn tạm được.”
Giọng Thẩm Vy Vy cũng dịu xuống.
“À đúng rồi.”
“Hôm nay ba em lại hỏi về tỷ lệ rót vốn của dự án năng lượng mới.”
“Rốt cuộc anh định thế nào?”
“Nhà họ Thẩm có thể bỏ thêm vốn.”
“Nhưng quyền quyết định…”
“Chuyện đó chưa vội.”
Tưởng Thừa cắt ngang.
Giọng nói trở nên xa xăm.
“Vy Vy.”
“Em có từng cảm thấy…”
“Có những con đường đã được sắp đặt sẵn.”
“Đi mãi…”
“Cũng chẳng có gì thú vị không?”