Bên kia im lặng một lát.
Khi Thẩm Vy Vy cất tiếng lần nữa.
Giọng cô ta đã trở nên sắc lạnh.
“Tưởng Thừa.”
“Ý anh là gì?”
“Đừng quên.”
“Sự hợp tác giữa hai nhà chúng ta.”
“Còn cả việc ba anh đánh giá tư cách người thừa kế.”
“Tất cả đều gắn chặt với cuộc hôn nhân này.”
“Đứa em trai kia của anh.”
“Vẫn luôn chực chờ thay thế anh đấy.”
“Anh biết.”
Giọng Tưởng Thừa trầm hẳn xuống.
“Cho nên anh mới nói.”
“Đây chỉ là hình thức.”
“Em cần danh phận bà Tưởng.”
“Cần lợi ích.”
“Anh cần sự ủng hộ của nhà họ Thẩm.”
“Cùng sự công nhận của ông nội.”
“Mỗi người đều đạt được điều mình muốn.”
“Không phải sao?”
Trong bản ghi.
Vang lên tiếng Thẩm Vy Vy như đang tiến lại gần.
Giọng nói mang theo hàm ý đầy mời gọi.
“Vậy…”
“Ngoài danh nghĩa.”
“Còn chuyện khác thì sao?”
“Ví dụ…”
“Tối nay?”
Tưởng Thừa khẽ cười.
Tiếng cười ấy.
Rơi vào tai Hứa Chiêu Ý.
Lạnh buốt đến tận xương.
“Không vội.”
“Còn nhiều thời gian.”
Anh ngừng một chút.
Hạ thấp giọng hơn.
“À đúng rồi.”
“Bên phía anh…”
“Vẫn còn một rắc rối nhỏ.”
“Cần xử lý cho sạch sẽ.”
“Một người phụ nữ đã theo anh nhiều năm.”
“Cũng có chút tình cảm.”
“Phải sắp xếp ổn thỏa.”
“Kẻo sau này lại phát sinh thêm phiền phức.”
Đồng tử Hứa Chiêu Ý đột nhiên co rút.
Máu trong người như dồn hết lên đỉnh đầu.
Rồi trong chớp mắt.
Lại rút sạch.
Chỉ để lại sự tê buốt lạnh lẽo.
“Cái rắc rối nhỏ.”
“Người phụ nữ đã theo anh nhiều năm.”
“Cũng có chút tình cảm.”
Người anh nói.
Chính là cô.
Tám năm thanh xuân.
Tám năm chờ đợi.
Tám năm dốc cạn chân thành.
Trong miệng anh.
Chỉ gói gọn trong bốn chữ.
“Sắp xếp ổn thỏa.”
Thẩm Vy Vy cười khẩy.
Giọng điệu đầy khinh thường.
Cũng đầy cảnh giác.
“Là ai vậy?”
“Xử lý cho sạch sẽ đi.”
“Đừng để lại bất kỳ sơ hở nào.”
“Em không muốn sau này lại có mấy hạng người chẳng ra gì nhảy ra làm em phát ngấy.”
“Yên tâm.”
Tưởng Thừa đáp rất thản nhiên.
“Chỉ là một cô gái bình thường.”
“Không có bối cảnh.”
“Đưa cô ấy một khoản tiền.”
“Tiễn đi là xong.”
“Em ấy rất…”
Anh khựng lại một chút.
“… ngoan.”
Giọng điệu nhẹ bẫng.
Như thể chỉ đang bàn xem nên xử lý một món đồ nội thất cũ thế nào.
“Chỉ là theo anh hơi lâu.”
“Cũng có chút không nỡ.”
“Nhưng…”
“Cái gì quan trọng.”
“Cái gì không.”
“Anh phân biệt rất rõ.”
“Thế còn được.”
Thẩm Vy Vy bật cười.
“Vậy thì nhanh lên.”
“Có cần em giúp không?”
“Không cần.”
“Anh tự xử lý.”
“Thứ Tư tuần sau.”
“Anh hẹn cô ấy.”
“Kết thúc mọi chuyện.”
Thứ Tư tuần sau.
Kết thúc.
Hứa Chiêu Ý nhấn nút tạm dừng.
Căn phòng.
Yên tĩnh đến đáng sợ.
Chỉ còn tiếng tim cô đập dữ dội.
Từng nhịp.
Từng nhịp.
Nện mạnh vào màng nhĩ.
Ngoan?
Cô gái bình thường?
Đưa một khoản tiền rồi tiễn đi?
Tám năm thanh xuân.
Tám năm dốc hết lòng tin.
Tám năm yêu bằng tất cả chân thành.
Trong mắt anh.
Chỉ đáng đổi lấy vài từ lạnh lùng.
Cùng một kế hoạch mang tên…
“Sắp xếp ổn thỏa.”
Khi cơn phẫn nộ đạt đến cực điểm.
Con người ta.
Lại bình tĩnh một cách kỳ lạ.
Hứa Chiêu Ý thậm chí còn khẽ cười.
Thứ Tư tuần sau?
Kết thúc?
Được.
Vậy thì…
Chúng ta cứ xem.
Rốt cuộc.
Ai mới là người kết thúc ai.
Cô phát lại đoạn đối thoại cuối cùng thêm một lần nữa.
Xác nhận chất lượng ghi âm hoàn toàn rõ ràng.
Sau đó.
Sao lưu vào nhiều thiết bị đã được mã hóa.
Đồng thời lưu lên nhiều kho dữ liệu đám mây khác nhau.
Đây.
Là bằng chứng cấp độ hủy diệt.
Trong những ngày tiếp theo.
Hứa Chiêu Ý giống như một cỗ máy vận hành chính xác tuyệt đối.
Tiếp tục công việc của mình.
Dựa vào quyền truy cập dữ liệu.
Kết hợp với những từ khóa xuất hiện trong đoạn ghi âm của Tưởng Thừa.
“Dự án năng lượng mới.”
“Nhà họ Thẩm rót vốn.”
Cô lần theo từng đầu mối.
Tìm được thêm rất nhiều dấu vết.
Cho thấy Tưởng Thừa đã lợi dụng quyền hạn của mình.
Trục lợi từ doanh nghiệp gia tộc.
Chuyển dịch tài sản.
Thậm chí.
Có khả năng còn liên quan đến những hoạt động trái quy định.
Những thông tin ấy.
Rời rạc.
Nhỏ lẻ.
Nhưng đều cùng chỉ về một hướng.
Cô còn phát hiện.
Dòng tiền cuối cùng trong tài khoản nhận tiền của công ty thiết kế nước ngoài đã giải thể.
Có liên hệ trực tiếp với một công ty vỏ bọc ở nước ngoài do Tưởng Thừa kiểm soát.
Rất có khả năng.
Đó là một hợp đồng khống.
Nhằm rút tiền của công ty.
Về phần nữ nghệ sĩ Tô Tình.
Hứa Chiêu Ý vẫn chưa tìm được chứng cứ trực tiếp.
Nhưng cô đã ghi lại địa chỉ căn hộ cao cấp nơi cô ta đang sinh sống.
Địa chỉ ấy.
Trùng khớp hoàn toàn.
Với một bất động sản mà Tưởng Thừa đang âm thầm nắm giữ thông qua công ty offshore.
Đủ rồi.
Nếu đứng riêng lẻ.
Những mảnh bằng chứng này.
Có lẽ vẫn chưa đủ để đánh gục Tưởng Thừa.
Nhưng khi ghép tất cả lại.
Chúng đủ sức.
Xé toạc lớp mặt nạ hoàn hảo mà anh dày công xây dựng.
Đặc biệt.
Là đoạn ghi âm kia.
Một khi bị công khai.
Không chỉ cuộc liên hôn giữa nhà họ Tưởng và nhà họ Thẩm tan thành mây khói.
Mà địa vị của Tưởng Thừa trong Tập đoàn Tưởng thị.
Cũng sẽ bị lung lay tận gốc.
Nhưng…
Điều Hứa Chiêu Ý muốn.
Không chỉ là xé rách một vết thương.
Cô muốn anh.
Thân bại danh liệt.
Muốn anh.
Phải nhả lại tất cả những gì mình đã nuốt.
Cả vốn.
Lẫn lãi.
Trong suốt những ngày ấy.
Tưởng Thừa vẫn đều đặn gửi tin nhắn WeChat hỏi han như một thói quen.
Hứa Chiêu Ý cũng trả lời như thường lệ.
Thậm chí.
Giọng điệu còn dịu dàng.
Quan tâm hơn trước.
Chỉ có điều.
Nơi đáy mắt.
Đã không còn sót lại dù chỉ một chút hơi ấm.
Cô.
Đang chờ.
Thứ Tư tuần sau.