“Đù má! Có zombie!” Trong toa có người hét lên, rõ ràng không chỉ mình tôi nhìn thấy cảnh đó. Nhưng rất nhanh, người vừa la hét gây hoang mang đã bị cảnh sát đường sắt đưa đi.
Tôi cứng đờ cả người, vội ngồi phịch xuống bịt chặt miệng, sợ mình cũng trở thành kẻ bị lôi đi tiếp theo.
Buồn nôn, sợ hãi, tôi không thể diễn tả nổi cảm giác đó.
Ông lão kia miệng đầy máu, mắt trắng dã, da dẻ chỉ trong vài giây đã chuyển sang màu xanh tím. Trông giống zombie nhưng kinh dị hơn gấp trăm lần, giống như sự kết hợp giữa zombie phương Tây và cương thi vậy.
Tận mắt chứng kiến hai người biến dị rồi cắn người mang lại cú sốc đáng sợ hơn bất kỳ bộ phim kinh dị nào. Tay cầm điện thoại của tôi run bần bật, ánh mắt cảnh giác quét quanh toa xe xem có ai bất thường không.
Chuyến tàu này đi đến thành phố S, mất 12 tiếng và đi qua 7 trạm dừng.
Tôi không dám xuống giữa chừng. Giả sử bên ngoài có zombie, tỷ lệ sống sót của tôi ở một thành phố xa lạ gần như bằng không. Giả sử bên ngoài không có zombie, lý trí mách bảo tôi phải tránh xa thành phố A càng xa càng tốt.
Tôi không dám ngủ, tinh thần luôn giữ ở mức cảnh giác cao độ. Cho đến khi tàu dừng ở trạm cuối cùng, tôi theo dòng người xuống xe rồi chạy trối chết ra khỏi nhà ga.