“Bác tài, đến chung cư Kim Hà Uyển.”
Cảnh vật bên ngoài cửa sổ xe lướt qua nhanh chóng. Dọc đường chẳng có gì bất thường, người đi làm, người đi dạo, những cặp đôi đang chụp ảnh… mọi thứ bình thường đến mức như đang chế giễu sự căng thẳng của tôi.
Nhưng trong đầu tôi vẫn không ngừng tái hiện lại cảnh tượng trên sân ga.
Tôi cố tự nhủ, ít nhất thành phố S vẫn an toàn, có lẽ do tôi nghĩ nhiều quá chăng? Hay người đó chỉ mắc bệnh gì đó? Dù là virus gì thì rồi cũng sẽ bị kiểm soát thôi đúng không?
Nhưng tôi không lừa được chính mình. Chính xác mà nói, tôi vĩnh viễn không quên được cảnh đó.
Taxi dừng ở cổng khu Kim Hà Uyển, tôi kéo vali đi vào. Cho đến khi ngồi bệt xuống giữa căn nhà không bóng người, tôi mới hoàn toàn thả lỏng, cảm giác an toàn đã lâu không thấy bao trùm lấy toàn thân.
Kim Hà Uyển nằm ở rìa thành phố, thiết kế mỗi tầng một căn hộ. Tầng áp mái vừa rẻ vừa yên tĩnh, lại còn được tặng kèm một gác xép, rất thích hợp cho một đứa mắc chứng sợ giao tiếp xã hội hướng nội như tôi. Căn nhà này mới hoàn thiện sửa chữa vài tháng trước, ngoài tôi ra không ai biết.
Tôi mở điện thoại tìm kiếm từ khóa “Ga tàu thành phố A” và “Zombie”, nhưng không có kết quả nào. Cứ như mọi thứ chỉ là ảo giác của tôi vậy.
Nhưng tim tôi vẫn đập thình thịch. Vì không có bố mẹ, từ nhỏ lớn lên nhờ sự cưu mang của họ hàng, phải nhìn sắc mặt người khác mà sống, bị ghẻ lạnh, nên tôi dường như mắc hội chứng rối loạn lo âu thảm họa.
Cuối cùng, trên một ứng dụng lỗi thời sắp bị đào thải, tôi tìm thấy một video quay tại ga tàu điện ngầm thành phố A.
Ga tàu loạn cào cào, cảnh sát cơ động và xe cứu thương bao vây xung quanh. Video quay từ rất xa rồi phóng to lên, chỉ thấy hơn chục người với cử động cứng đờ đang bị bao vây ở giữa, nhưng họ bất chấp đạn bắn, cứ thế lao vào cảnh sát và nhân viên y tế.
Giây tiếp theo, điện thoại báo mạng lag. Khi load lại thì video đã biến mất, ngay cả tài khoản đăng video cũng bị khóa.
Thứ đó tuyệt đối còn đáng sợ hơn cả zombie!
Nỗi hoảng sợ trước cảnh tượng ở ga tàu điện ngầm là bản năng sợ hãi ăn sâu vào ADN của con người.
Chắc tôi điên rồi, trong đầu bắt đầu mường tượng về cảnh tận thế zombie, và tính toán xem mình phải sống sót thế nào.
Nhà tôi không cần sửa sang lại. Tôi đặc biệt ỷ lại vào căn nhà chưa tới 200m2 này. Mua nhà 1 tỷ nhưng đập vào tiền sửa chữa mất 6 tỷ, từ trong ra ngoài đều dùng vật liệu kiên cố và xịn nhất.
Nhờ làm truyền thông content creator kiếm được tiền, tôi mang tâm lý “trả thù” để bù đắp cho bản thân. Lúc sửa nhà, tôi dùng toàn bộ vật liệu an toàn nhất: ngay cả tường trên sân thượng cũng được ốp các tấm thép không gỉ dày 20mm. Kính cũng là loại kính chống đạn đặt làm riêng bị sale dụ dỗ mua. Trừ khi có người cho nổ tung tòa nhà này, còn không thì đừng hòng ai vào được.
Tốt nghiệp 4 năm, cộng thêm tiền làm media, tôi tiết kiệm được kha khá. Nhưng sau đợt sửa nhà này, tôi tính toán lại thì trong thẻ chỉ còn đúng 940 triệu.