Cửa thang máy tầng 31 và lối thoát hiểm đều được khóa bằng 3 lớp ổ khóa. Bên ngoài cửa nhà tôi chất đầy những món nội thất lớn: bàn đá cẩm thạch, ghế gỗ thịt, sofa da thật, chắn kín mít chút không gian ít ỏi ngoài hành lang.
Cánh cửa khép lại, hoàn toàn ngăn cách sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi bên ngoài.
Tôi nghĩ, sẽ rất lâu nữa tôi mới mở cánh cửa này ra.
Tôi học theo video hướng dẫn để gieo hạt. Cải thìa, cà tím, cần tây, cà chua, ớt, dưa chuột, dâu tây – đó là đợt rau quả đầu tiên tôi chọn trồng.
Tôi học cách cho chim cút ăn, làm ổ cho chúng đẻ trứng.
Dọc hành lang gần cửa ra vào đặt chiếc bồn chứa nước 1 khối tôi cố tình mua, kích thước vừa khít, bên trong đã bơm đầy nước.
Hàng hóa cũng đã được phân loại xong.
Phòng này để nước và đồ ăn lưu trữ dài hạn; kệ kia để đồ ăn liền; góc này để đồ ăn nhiều calo; tủ nọ để đồ y tế vệ sinh…
Lúc mệt lả đi, tôi cuối cùng cũng rũ bỏ được sự căng thẳng, làm một giấc thật đã đến tận 12 giờ trưa hôm sau.
Mở điện thoại lên, 8 giờ sáng hôm đó, thành phố S cũng đã ban bố lệnh phong tỏa, đình chỉ kinh doanh và học tập.
Siêu thị đông nghẹt người. Các đại siêu thị và chợ được nhà nước tiếp quản, bán theo định mức. Còn các siêu thị nhỏ xíu thấy tình hình không ổn đã đóng cửa quá nửa.
Tôi nhìn xuống khu chung cư. Các ông các bà xách từng túi đồ ăn, các chú các dì khệ nệ bê từng thùng từng thùng đi vào các tòa nhà.
Nhìn có vẻ nhiều, chắc cũng cầm cự được 2-3 tháng. Nhưng 2-3 tháng sau thì sao?
Nắng chiếu vào phòng khách, bé Mướp và bé Vàng đang ngủ trên tháp cây cho mèo.
Sạc dự phòng đầy 100% pin. Điện thoại, máy tính bảng sạc đầy. Phim ảnh, tiểu thuyết, game offline đều đã tải xong xuôi.
Dưới ánh nắng ấm áp, tôi tiếp tục đưa nốt chỗ vật tư còn lại lên kệ.
Tầng cao nhất là mì thùng và đồ ăn bán thành phẩm. Tầng thứ 2 trở xuống xếp theo hạn sử dụng của đồ ăn vặt và thực phẩm khác.
Gạo, mì, dầu ăn để trong bếp. Chiếc tủ lạnh hai cánh siêu to khổng lồ cũng đã nhét đầy thịt và rau củ quả tươi.
Tôi mua quá nhiều đồ, muốn sắp xếp xong xuôi cũng phải mất ít nhất 2 tuần. Nhưng tôi không vội, cũng không vội bóc đống bưu kiện kia, đó sẽ là thú vui hiếm hoi trong cuộc sống nhàm chán sắp tới của tôi.
Ngày 3 tháng 7 năm 2029, tức là ngày thứ 7 kể từ khi tôi về lại S. Chuyện về zombie không thể giấu giếm được nữa, trên mạng tràn ngập video và hình ảnh zombie cắn xé con người.
Chính phủ vài tiếng trước đã phát đi cảnh báo tận thế, yêu cầu người dân cố gắng bám trụ, nhà nước sẽ phân phát vật tư tiếp tế, các nhà khoa học đang nỗ lực nghiên cứu huyết thanh.
Siêu thị bị cướp sạch. Trên mạng có người khoe vật tư, có người lên list đồ dự trữ tận thế, có người phổ cập cách đối phó với zombie.
Kẻ sợ hãi, người kích động, mạng internet gần như tê liệt.
Tôi đứng bên cửa sổ. Trên đường lác đác vài người: người lái xe, người chạy trối chết, lại có cả kẻ đang livestream ngoài trời. Nhưng so với thành phố nhộn nhịp 2 ngày trước, thành phố S giờ đây giống như một thành phố chết.
Thành phố S cũng thất thủ rồi. Trên feed địa phương xuất hiện không ít video và hình ảnh có người đột nhiên phát điên cắn người.
Tôi kéo lớp rèm thứ nhất trong phòng khách, loại rèm xuyên sáng nhưng không nhìn thấy người.
Dù biết nhà mình dùng kính một chiều, bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong, nhưng nhỡ đâu có ngoại lệ.
Tôi hoàn toàn không biết bên ngoài đã biến thành cái dạng gì, trong group chat chung cư cũng ngập tràn sự sợ hãi trước những điều chưa biết.
Lo ngại vài ngày tới nguồn nước sẽ bị nhiễm virus zombie, tôi đã dùng tất cả các vật chứa có thể đựng nước để hứng đầy nước, từ bồn tắm cho tới những cái cốc nhỏ.
Ngày đầu tiên phong tỏa, khu chung cư yên tĩnh lạ thường, chỉ có lác đác vài người ra vào.
Ngày thứ hai, người ra vào đông hơn, ai về cũng vác theo vài thùng đồ.
Ngày thứ ba, các ông bà già không chịu nổi nữa, bắt đầu xuống sân đi dạo, tắm nắng.
Trong ba ngày này, tôi đã lắp xong máy lọc nước, chạy thử máy phát điện, chim cút cũng quen với ổ mới và đẻ được một quả trứng.
Bé Mướp và bé Vàng thích nghi rất nhanh, đi ị biết tự giác chui vào chậu cát. Tôi cũng bắt đầu quen dần với nhịp điệu này.