5 giờ chiều, tôi dùng flycam đi tuần tra quanh khu như thường lệ, lượn một vòng không thấy gì bất thường mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay khi định quay về từ phía sau khu nhà, flycam bất ngờ bắt được hình ảnh ở góc vành đai xanh bên ngoài chung cư.
Đó là một người đàn ông đang livestream, cũng là dân làm mạng xã hội. Tôi biết gã này, một blogger chuyên “bóc phốt”.
Giọng gã rất to, qua flycam tôi nghe rõ mồn một.
“Các anh em, bên ngoài an toàn lắm. Mọi người xem này, làm gì có zombie, tôi vẫn đứng đây sống sờ sờ, quanh đây còn có đầy các ông các bà đang đi dạo kìa.”
Nhưng camera flycam quay rất rõ, ngay tại khúc cua cách gã không xa, một kẻ tứ chi vặn vẹo, toàn thân xám ngoét đang di chuyển về phía gã.
Tôi vội lấy điện thoại vào xem livestream của gã, dùng nick clone tặng một món quà, đổi lại dòng chữ to đùng đỏ chót:
“CHẠY NGAY! Sau lưng cách 10 mét khúc cua có zombie!”
Gã thấy bình luận của tôi, quay người nhìn lại: “Cảm ơn món quà của ‘Cục cưng thép to bự’ nhé. Rất tiếc, sau lưng chẳng có con zombie nào cả, bạn không dọa được tôi đâu.”
Nhưng ngay khi gã vừa quay lưng lại, góc màn hình livestream xuất hiện một kẻ với dáng đi vẹo vọ, lao sầm sập về phía gã.
Kênh chat nổ tung.
“Đù má, có zombie thật kìa!”
“Chủ kênh, chạy đi!”
Nhìn màn hình tràn ngập chữ “chạy”, gã bật cười: “Mấy người không dọa được tôi đâu, làm quái gì có zom…”
Lời còn chưa dứt, nét mặt gã đột nhiên cứng đờ vì kinh hoàng khi nhìn thẳng về phía trước.
Tôi cũng quay góc flycam về phía đó, phát hiện ra cách gã không xa phía trước cũng có một người phụ nữ đầy máu me đang tiến tới.
Bị kẹp giữa hai con zombie, gã phát điên bỏ chạy. Màn hình livestream rung bần bật rồi rơi bộp xuống đất.
Trong một góc hình ảnh ít ỏi còn sót, một bàn tay xám ngắt bám lấy vai gã. Bàn tay đó dính đầy máu đã đông lại thành màu đen ngòm. Không biết sức lực từ đâu ra, nó xé toạc áo gã.
Trong livestream, hai con zombie đang gặm nhấm cổ và cánh tay gã, chỉ còn lại những tiếng la hét thảm thiết.
Kênh livestream bị khóa.
Nhìn cảnh tượng độ nét cao qua góc flycam, cả người tôi lạnh toát, buồn nôn và sợ hãi đến phát run.
Tiếng hét của gã nhỏ dần, hai con zombie vẫn tiếp tục xé xác gã, cho đến khi da gã chuyển sang màu xanh xám giống chúng, chúng mới lững thững bỏ đi như đã mất mục tiêu.
Tôi điều khiển flycam bay về, đóng ô cửa sổ nhỏ lại, ngồi bệt xuống sàn nôn khan.
Zombie… Tận thế… Thế giới này thực sự còn cứu vãn được không?
Nếu chỉ là đợt bùng phát nhỏ, nó đã được giải quyết gọn ở thành phố A rồi. Đằng này ngay cả thành phố S nằm ở vùng rìa cũng thất thủ, vậy trên toàn cầu còn nơi nào là vùng an toàn nữa?
Tiếng la hét thảm thiết đó đã kinh động đến những người trong khu chung cư. Màn đêm buông xuống, cả khu lại chìm vào im lặng.
“Meo…”
Bé Vàng và bé Mướp cọ cọ vào người, liếm lên tay tôi. Chúng mới 7 tháng tuổi, đã triệt sản, rất quấn người. Nhìn hai cục bông mềm mại, tôi cuối cùng cũng hoàn hồn.
Tôi đã chuẩn bị mọi thứ rồi cơ mà, tôi nhất định có thể cầm cự đến ngày thảm họa kết thúc.
Tôi ngồi trong căn phòng rộng rãi duy nhất – phòng ngủ 40m2 không chứa bất kỳ vật tư nào. Nơi này giống hệt phòng của một cô gái bình thường, được cải tạo lại như một tổ ấm nhỏ.
Góc trong cùng là giường ngủ, bốn bề bao quanh là hàng rào mềm mại tạo cảm giác an toàn tuyệt đối. Cạnh giường là tủ quần áo dài ngăn cách khu vực ngủ và sinh hoạt.
Bên kia vách ngăn là một tấm thảm rộng, trên đó chỉ có một cái bàn thấp để ăn cơm và thảm ngồi. Góc còn lại là tháp cho mèo và bàn làm việc.
Ban công cũng dùng kính chống đạn. Giữa ban công là một cái bàn trà, hai bên là ghế lười và sofa.
Ban công cũng kéo một lớp rèm xuyên sáng nhưng không nhìn thấy người bên trong.
Tôi ngồi bệt xuống thảm lướt video, cố tình quên đi những chuyện vừa rồi. Mãi đến tối khi mở pate cho Mướp và Vàng, tôi mới phát hiện tay mình run lẩy bẩy.
Cảnh tượng sắc nét từ flycam không thể xua tan khỏi đầu. Tôi như kẻ mất hồn, đầu óc trống rỗng không biết phải làm gì.
Đột nhiên, tôi không kiềm chế được mà rơi nước mắt. Rõ ràng tôi rất thích xem phim kinh dị, rõ ràng tôi may mắn hơn rất nhiều người, nhưng tôi không hiểu tại sao mình vẫn sợ đến thế.
Cảm giác này giống hệt như hồi nhỏ đi du lịch cùng gia đình họ hàng, lúc đó tôi mới chưa đầy 10 tuổi lại bị bỏ rơi ở vùng Tây Tạng, mà khu vực đó lại có loài gấu ngựa ăn thịt người.
Lòng bàn tay tôi rịn mồ hôi lạnh. Đêm khuya tĩnh lặng càng đánh thức những ký ức kinh hoàng trong não bộ. Tôi cuộn tròn trong chăn, Mướp và Vàng nằm hai bên ngáy khò khò. Suốt một đêm, cứ nhắm mắt lại là cảnh tượng rùng rợn kia lại hiện ra.
Mãi đến rạng sáng hôm sau, tôi mới dám mở điện thoại lên. Trên nền tảng video ngắn hot nhất, cứ 10 video thì có 5 cái là của chính phủ phát hành.