“Triệu chứng sau khi hoảng sợ tột độ: Hướng dẫn cách làm dịu cảm xúc.”
“Tập thể dục theo Đông y: Vài động tác giúp giải tỏa áp lực tinh thần hiệu quả.”
“Tổng hợp điểm yếu của zombie.”
“Tổ công tác đặc biệt của Quốc gia đã xuất kích, kế hoạch tiêu diệt zombie chính thức bắt đầu.”
“Viện Khoa học đang nghiên cứu huyết thanh zombie, bước đầu đã có hiệu quả.”
“Đợt vật tư đầu tiên đã được thả xuống, mong người dân cố gắng bám trụ, Nhà nước luôn ở bên các bạn!”
Tôi làm theo các bài huấn luyện tâm lý trên video, đọc bình luận thấy vô số người động viên nhau, tâm trạng cũng dần bình tĩnh lại.
Trong một thời gian dài sắp tới, tôi sẽ còn phải nhìn thấy zombie, tôi buộc phải thích nghi với môi trường này càng sớm càng tốt.
Rửa mặt qua loa, tôi ra cửa sổ nhìn xuống khu nhà. Cả chung cư vắng tanh, im ắng như thể loài người đã “bay màu” sạch trong một ngày.
Nhưng sau khung cửa sổ hướng Nam, tôi lại thấy những con zombie đang lang thang trên phố. Lại là hai con, không phải hai con hôm qua, lần này là một đứa trẻ và một ông lão.
Đây mới chỉ là vùng ven của thành phố S, vậy khu trung tâm, hay vùng tâm dịch là thành phố A sẽ còn thê thảm đến mức nào?
Bài tập phục hồi tâm lý rất có tác dụng. Bình tĩnh lại, tôi lên gác xép cho chim cút ăn, tưới nước cho rau rồi bế hai con mèo vào phòng.
Cơn buồn ngủ ập đến, tôi ôm Mướp và Vàng ngủ một mạch đến tận hôm sau, bỏ lỡ luôn đợt kiểm tra nhân khẩu của chung cư.
Nhưng tôi đã tích trữ đủ vật tư, không cần phải ra tranh giành đồ tiếp tế với người khác, cũng tuyệt đối không để lộ sự tồn tại của mình.
Tôi không dám ăn thịt, nhưng vẫn vừa nghe nhạc vừa nấu ba món một canh: trứng xào cà chua, rau diếp thơm xào tỏi, đậu phụ gia đình và một bát canh bí đao.
Đổ hạt cho hai “boss” xong, tôi ngồi xuống thảm thưởng thức bữa tối. Trên máy tính bảng đang chiếu bộ phim hot trước khi dịch bùng phát. Vốn dĩ phải đợi một tháng mới ra tập cuối, nhưng vì đại dịch, nhà đài đã tung hết toàn bộ các tập trong một đêm.
Tôi dần thả lỏng, vô thức ăn sạch sành sanh đĩa thức ăn.
Tối đến, tôi kéo nốt hai lớp rèm cản sáng, bật đèn ở mức tối nhất, tiếp tục sắp xếp vật tư.
Thật may là đồng hồ sinh học của tôi không bị rối loạn vì ngủ bù cả ngày. 1 giờ sáng, tôi lại chìm vào giấc ngủ.
Tôi bị đánh thức bởi tiếng rung liên hồi của điện thoại. Trong group chat chung cư có người không ngừng tag tôi.
“@Tầng 31, thang máy và lối thoát hiểm khóa chặt hết rồi, những người cần lên sân thượng thì phải làm sao? Không gian sinh hoạt chung cô có thể có ý thức chút được không!”
“@Tầng 31, vật tư được thả trên sân thượng, cô khóa luôn tầng 31 làm bọn tôi chỉ có thể đi thang bộ từ tầng 30 lên. Dịch bệnh nguy hiểm thế này, cô cố tình bắt bọn tôi đi vào chỗ chết đúng không?”
Tôi kéo rèm cản sáng nhìn ra ngoài. Vài chiếc trực thăng đang đáp vững vàng trên nóc chung cư, nhân viên trên đó đang khuân đồ tiếp tế xuống.
Cách âm của nhà tôi quá tốt, hoàn toàn chặn đứng tiếng cánh quạt ầm ĩ của trực thăng.
Tôi bật camera giám sát trên sân thượng và ngoài cửa. Cửa thang máy và lối thoát hiểm tầng 31 đã bị khóa 3 lớp. Một đám người đi thang máy lên tầng 31, thấy bị khóa đành phải quay lại tầng 30, rồi đi thang bộ thoát hiểm để lên sân thượng.
Qua camera, tôi thấy có người khạc nhổ một bãi, miệng chửi rủa không ngớt.
Tôi mở group chat, đóng vai một chủ nhà ngang ngược, suy nghĩ một lát rồi rep:
“Dạo trước tôi mới mua một lô đồ điện gia dụng đắt tiền, nhà lại không có ai, sợ trộm nên phải khóa lại chứ sao. Hơn nữa, nhà tôi ở tầng cao nhất, thiết kế 1 thang máy 1 căn hộ đâu có ảnh hưởng đến ai. Ai mà biết lại xảy ra cái vụ zombie này.”
Trong nhóm vẫn có người chửi bới, nhưng tôi chẳng quan tâm.
Trên sân thượng, hai người mặc quân phục khiêng vài bao gạo và mấy thùng rau thả xuống. Ở lối ra của thang thoát hiểm, lác đác có người bước lên nhận đồ.
Camera quay rất rõ, mỗi hộ gia đình được chia gạo, khoai tây, ngô, lạp xưởng… với số lượng khác nhau. Lấy đồ xong, đám người không dám nán lại mà vội vàng đi xuống.
Tôi thầm cảm ơn tính thiếu cảm giác an toàn bẩm sinh của mình. May mà hành lang ngoài cửa đủ rộng, nên tôi không đặt bồn chứa nước trên sân thượng, cũng không trồng rau hay lắp máy phát điện mặt trời trên đó.
Những người lấy được đồ tiếp tục chửi tôi trong nhóm, tôi không rep nữa, chỉ lấy ống nhòm tiếp tục quan sát tình hình xung quanh.
Zombie bên ngoài khu chung cư lại đông hơn, từ vài con lên mười mấy con, lang thang vật vờ không mục đích.
Sau vài ngày quan sát, tôi cũng rút ra được một vài quy luật.
Chúng cực kỳ nhạy cảm với âm thanh, có tiếng động là ùa tới. Buổi tối là thời gian hoạt động mạnh nhất của chúng. Thậm chí có một con zombie nữ cứ nhắm vào khu chung cư của chúng tôi, cố lách qua khe hở của cổng sau để chui vào.
Điện thoại load rất lâu, mạng chập chờn, app video gần như không tải thêm được gì mới, chỉ có WeChat thỉnh thoảng nổ vài tin nhắn.
Đúng lúc đó, hàng loạt tin nhắn từ các trang mạng chính thức đồng loạt đổ về.
Bộ Quốc phòng: “Xin người dân chú ý, qua nghiên cứu, virus zombie là một loại virus ảnh hưởng đến hệ thần kinh, do hệ thần kinh trung ương kiểm soát. Nếu gặp zombie, hãy cố gắng đập nát đầu chúng.”
“Hãy ghi nhớ: 1. Người nhiễm zombie cực kỳ nhạy cảm với âm thanh và mùi vị. Vui lòng không gây tiếng động, cố gắng không để bản thân chảy máu.”
“2. Một số ít zombie sẽ tiếp tục biến dị, những zombie đặc biệt này có khả năng tiến hóa liên tục, tốc độ và sức mạnh đều tăng lên.”
“3. Xin người dân tích trữ nhiều nước, dự kiến sắp tới cả nước sẽ cắt điện nước trên diện rộng.”
“4. Nếu có radio, hãy mở lên. Tín hiệu mạng sẽ tê liệt trong thời gian tới…”
“Nhà nước đang dốc toàn lực xây dựng các khu tị nạn các cấp, mong người dân cố gắng bám trụ, Nhà nước luôn ở bên các bạn!”
Trung tâm chống lừa đảo Quốc gia: [Xin người dân chú ý…]
Tổng đài 10086: [Xin người dân chú ý…]
Những tin nhắn mà ngày xưa tôi chẳng thèm liếc mắt, giờ đây lại là thông báo cứu mạng từ mọi cổng thông tin. Tôi kìm lại giọt nước mắt sắp rơi, tiếp tục dùng ống nhòm quan sát con zombie nữ kia.
Tốc độ của con nữ đó nhanh hơn hẳn những con khác, ngay cả lực đập vào cổng sau cũng mạnh ngang một người đàn ông trưởng thành.
Ban quản lý đã lập một group chat lớn cho toàn khu chung cư để các tòa nhà dễ giao tiếp và giám sát lẫn nhau. Tôi kéo nick clone của mình vào nhóm, nãy giờ không lên tiếng, giờ mới gửi tin nhắn đầu tiên:
“Ở cổng hướng Bắc có một con zombie nữ hình như đã biến dị rồi, mọi người cẩn thận.”
Tin nhắn kẹt mạng mấy phút mới gửi đi được. Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn quanh phòng. Các kệ hàng đã sắp xếp hòm hòm, cả căn nhà giờ trông như một siêu thị mini.
Dù thông báo nói đang xây dựng khu tị nạn, nhưng sự thiếu an toàn từ nhỏ khiến tôi không dám ra ngoài tranh giành chỗ ở với ngần ấy người. Có lẽ khu tị nạn an toàn hơn, nhưng tôi không nghĩ cuộc sống ở đó thoải mái bằng ở đây.
So với những điều đó, tôi thà ở nhà một mình, tận hưởng quãng thời gian yên bình cuối cùng. Đợi đến khi ăn hết đồ dự trữ, tôi sẽ tự nguyện đi tìm cái chết.
Buổi tối, tôi lấy những kiện hàng Shopee có đồ ăn ra ngồi bóc trước cửa, thu hoạch được khá nhiều: sáu gói bún ốc Lý Tử Thất, một thùng thanh cay dải lụa, một thùng chân gà xì dầu, một thùng ổi hồng và hai chậu việt quất cảnh.
Những kiện hàng khác vẫn được xếp gọn gàng trên bồn chứa nước ngoài cửa, coi như là niềm vui bất ngờ dành cho bản thân trong tương lai.
Tôi bưng chậu việt quất vào phòng ngủ, tưới nước qua loa rồi đặt lên bàn trà ngoài ban công. Lúc đứng dậy liếc sang tòa nhà đối diện, tôi thấy ở tầng 13 có một thằng nhóc đang cầm đèn pin siêu sáng rọi lung tung khắp khu.