Con gái trùm hắc đạo bị ép xem cảnh mẹ mình bị "lăng trì", tiếng hét xé toạc màn đêm khiến cả Cảng Thành run sợ!
"Aaaaaaaaaa! Tha cho tôi! Hoắc Xuyên, cầu xin anh! Gi//ết tôi đi!"
Tiếng hét thảm thiết của mẹ tôi vọng ra từ căn phòng kín dưới tầng hầm, xuyên qua lớp cửa sắt dày cộp, đâm thẳng vào màng nhĩ tôi.
Tôi bị trói chặt trên ghế, hai mắt bị banh ra bằng dụng cụ kim loại lạnh lẽo, buộc phải nhìn vào màn hình TV đang phát trực tiếp cảnh tượng kinh hoàng đó.
Trên màn hình, mẹ tôi – người phụ nữ cả đời hiền lành, cam chịu – đang bị treo ngược lên. Hoắc Xuyên, gã đàn ông mà tôi từng si mê, đang cầm trên tay một con dao mổ sắc lẹm. Hắn không vội vàng, mà từ từ, chậm rãi rạch từng đường nhỏ trên da thịt bà, như một nghệ sĩ đang điêu khắc tác phẩm của mình.
"Mạnh Tri Ức, nhìn cho kỹ đi. Đây là cái giá phải trả cho việc mẹ con cô dám đụng đến sợi tóc của Giai Duyệt."
Hoắc Xuyên quay lại nhìn camera, nở một nụ cười quỷ dị. Máu tươi bắn lên chiếc áo sơ mi trắng tinh của hắn, tạo thành những đóa hoa tử thần rực rỡ.
"Không! Dừng lại! Mẹ tôi không làm gì cả! Là Mạnh Giai Duyệt tự ngã! Là cô ta tự rạch mặt mình!"
Tôi gào lên, vùng vẫy điên cuồng khiến dây trói cứa vào da thịt tứa máu. Nhưng vô ích. Xung quanh tôi là những tên vệ sĩ mặt lạnh như tiền, chúng chỉ đứng đó, dửng dưng nhìn tôi như nhìn một con vật đang giãy chết.
"Oan ức sao?" Giọng Mạnh Giai Duyệt vang lên từ phía sau. Cô ta bước ra từ bóng tối, khuôn mặt quấn băng trắng toát, chỉ lộ ra đôi mắt độc địa đang híp lại vì cười.
"Tri Ức à, cô ngây thơ quá. Ở cái Cảng Thành này, lời nói của Hoắc Xuyên chính là chân lý. Anh ấy nói mẹ cô hại tôi, thì bà ta chính là tội nhân thiên cổ."
Cô ta đi đến bên cạnh tôi, cúi xuống thì thầm: "Cô biết không, lúc nãy anh ấy hỏi tôi muốn xử lý bà già đó thế nào. Tôi bảo: 'Lột da bà ta làm trống, chắc tiếng kêu sẽ hay lắm nhỉ?' Và anh ấy đã đồng ý ngay tắp lự."
"Con khốn nạn! Tao sẽ giết mày! Tao sẽ băm vằm mày ra!" Tôi điên cuồng hét lên, nước mắt hòa lẫn máu chảy xuống gò má.
Trên màn hình, mẹ tôi đã không còn sức để kêu la nữa. Bà chỉ còn thoi thóp, ánh mắt dại đi vì đau đớn tột cùng.
Hoắc Xuyên dừng tay, lau vết máu trên dao vào vạt áo mẹ tôi. Hắn ghé sát vào tai bà, nói một câu gì đó khiến đồng tử bà giãn ra, rồi bà trút hơi thở cuối cùng trong sự kinh hoàng tột độ.
"MẸEEEEEEEE!!!"
Tiếng hét của tôi xé toạc cổ họng, vang vọng khắp căn hầm tối tăm. Tim tôi như bị ai đó bóp nát, vụn vỡ thành ngàn mảnh.
Hoắc Xuyên bước ra khỏi màn hình, và chỉ vài phút sau, hắn xuất hiện trước mặt tôi. Mùi máu tanh nồng nặc trên người hắn khiến tôi buồn nôn.
Hắn nâng cằm tôi lên, nhìn sâu vào đôi mắt đỏ ngầu hận thù của tôi:
"Đau không? Hận không? Tốt lắm. Hãy giữ lấy nỗi đau này. Vì từ hôm nay, em sẽ là món đồ chơi mới của tôi trong địa ngục này."
Hắn ra hiệu cho đám vệ sĩ.
"Đưa cô ta đến 'Phòng sám hối'. Giai Duyệt nói muốn thử nghiệm bộ dụng cụ tra tấn mới nhập từ Châu Âu về. Đừng làm cô ta chết, phải để cô ta sống không bằng chết."
Tôi bị lôi đi xềnh xệch trên sàn nhà lạnh lẽo. Tiếng cười man dại của Mạnh Giai Duyệt và ánh mắt tàn độc của Hoắc Xuyên là những thứ cuối cùng tôi nhìn thấy trước khi bóng tối bao trùm tất cả.
Nhưng trong bóng tối ấy, một ngọn lửa hận thù đang nhen nhóm. Tôi thề với vong linh của mẹ, ngày tôi bước ra khỏi địa ngục này, sẽ là ngày cả gia tộc Hoắc - Mạnh bị chôn vùi trong biển máu. Tôi sẽ khiến chúng phải nếm trải nỗi đau gấp vạn lần những gì mẹ tôi đã chịu đựng!