Khi mũi dao nung đỏ rực dí sát vào mi mắt trái, tôi không còn cảm thấy đau đớn nữa, bởi dây thần kinh sợ hãi của tôi đã bị nghiền nát cùng khoảnh khắc mẹ trút hơi thở cuối cùng.
"Phòng sám hối" nồng nặc mùi thuốc sát trùng trộn lẫn với mùi máu tanh tưởi. Mạnh Giai Duyệt cầm thanh sắt nung đỏ, khuôn mặt ả méo mó vì phấn khích. Ả không vội ấn xuống, mà lượn lờ thanh sắt quanh vùng mắt tôi, tận hưởng hơi nóng phả vào da thịt đang run rẩy theo bản năng.
"Tri Ức, cô biết tại sao Hoắc Xuyên lại giao cô cho tôi không?" Giai Duyệt cười khanh khách, tiếng cười vang vọng trong căn hầm kín mít. "Vì anh ấy ghê tởm cô. Anh ấy nói đôi mắt này của cô quá giống bà già kia, nhìn vào chỉ thấy sự nghèo hèn, bẩn thỉu."
Tôi nhếch môi, phun một ngụm máu tươi vào thẳng chiếc váy lụa trắng tinh của ả.
"Mạnh Giai Duyệt, mày nên cầu nguyện tao chết ngay tại đây đi. Vì chỉ cần tao còn một hơi thở, tao sẽ khiến mày phải quỳ xuống liếm sạch từng giọt máu của mẹ tao trên sàn nhà này."
"Câm mồm!"
Giai Duyệt điên tiết gào lên, vung tay định giáng thanh sắt nóng vào mặt tôi. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, rung chuyển cả tòa biệt thự kiên cố của Hoắc gia.
Bụi trần nhà rơi lả tả. Đèn trong phòng vụt tắt, rồi hệ thống báo động đỏ rực rú lên inh ỏi như tiếng còi tử thần.
Cánh cửa thép dày 20cm – thứ mà Hoắc Xuyên tự hào là "bất khả xâm phạm" – bỗng chốc bị một lực tác động cực lớn từ bên ngoài hất tung. Một tiếng "RẦM" kinh hoàng vang lên, cánh cửa bay thẳng vào trong, đè bẹp hai tên vệ sĩ đang đứng canh gác thành đống thịt vụn.
Mạnh Giai Duyệt hét lên thất thanh, đánh rơi thanh sắt, ngã dúi dụi vào góc tường, mặt cắt không còn giọt máu.
Từ trong làn khói bụi mịt mù và mùi thuốc súng nồng nặc, tiếng giày da nện xuống sàn bê tông vang lên đều đặn. Cộp. Cộp. Cộp. Mỗi bước chân như đạp lên nhịp tim đang loạn nhịp của những kẻ trong phòng.
Hoắc Xuyên từ bên ngoài lao vào, tay lăm lăm khẩu súng, nhưng hắn lập tức khựng lại, đồng tử co rút kịch liệt khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Hàng chục họng súng tiểu liên đen ngòm, trang bị đèn laser đỏ loét, đồng loạt chĩa thẳng vào đầu Hoắc Xuyên và Mạnh Giai Duyệt. Những gã đàn ông mặc vest đen, đeo huy hiệu hình "Huyết Long" trên ngực áo, tràn vào căn phòng như một cơn lũ đen tối, tỏa ra sát khí lạnh lẽo đến rợn người.
Một người đàn ông trung niên với vết sẹo dài chạy dọc thái dương bước ra từ giữa đám đông. Ông ta không nhìn ai cả, ánh mắt sắc lạnh như dao găm chỉ dán chặt vào tôi – người đang bị trói trên ghế với đầy rẫy thương tích.
Ông ta bước nhanh tới, rút con dao găm bạch kim chém đứt dây trói cho tôi chỉ bằng một đường ngọt lịm. Sau đó, trước sự kinh hoàng tột độ của Hoắc Xuyên và Mạnh Giai Duyệt, người đàn ông quyền lực ấy quỳ một chân xuống, giọng nói trầm khàn vang lên đầy kính cẩn nhưng cũng đủ sức nặng đè bẹp cả Cảng Thành:
"Đại Tiểu Thư, thuộc hạ đến muộn. Lão Phật Gia đã phong tỏa toàn bộ đường thủy và đường bộ của Cảng Thành rồi. Đêm nay, ai đụng đến một sợi tóc của người, cả cửu tộc kẻ đó phải chôn cùng!"
Tôi gắng gượng ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt trắng bệch như xác chết của Hoắc Xuyên. Khóe môi nứt toác của tôi từ từ nhếch lên, tạo thành một nụ cười còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ.
"Hoắc Xuyên, Mạnh Giai Duyệt... Trò chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu."