Máu đền máu và Hồi kết của Đế chế Ảo ảnh
Thùng muối hột trộn ớt chỉ thiên đỏ au được ném đánh rầm xuống sàn bê tông. Hạt muối văng tung tóe, găm cả vào những vũng máu loãng.
Tôi không thèm chớp mắt, dẫm thẳng mũi giày da nạm đinh lên bàn tay trái đang bị thanh sắt nung ghim chặt của Hoắc Xuyên. Lực nghiến vừa đủ để nghe tiếng xương cổ tay hắn kêu răng rắc.
"Aaaaa!!!" Hoắc Xuyên tru lên như một con thú bị chọc tiết. Khuôn mặt điển trai từng làm mưa làm gió khắp giới thượng lưu Cảng Thành giờ méo xệch, nước dãi tứa ra hòa cùng nước mắt.
Tôi hất cằm. Hai gã vệ sĩ Huyết Long lập tức túm lấy cổ áo hắn, dốc ngược cả thùng muối ớt đổ ụp thẳng lên vết thương đang há miệng bốc khói. Sự đau đớn tột cùng vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của vị "Thái tử gia". Hắn giật đùng đùng trên mặt đất, gân xanh nổi hằn trên trán chực đứt phựt.
Tôi quay ngoắt sang Mạnh Giai Duyệt. Ả đang lùi dần vào góc tường, toàn thân run bần bật như cầy sấy, ôm khư khư chiếc váy lụa trắng giờ đã vấy bẩn đầy bụi và máu.
"Trốn đi đâu?" Tôi bước tới, thô bạo túm lấy mớ tóc uốn lọn bồng bềnh của ả, giật ngược ra sau. "Mày nhớ tao đã nói gì không? Tao bảo mày sẽ phải quỳ xuống liếm sạch từng giọt máu của mẹ tao trên cái sàn nhà này."
"Tri Ức... chị... chị tha cho em! Em sai rồi! Là do Hoắc Xuyên xúi giục em! Hắn nói mẹ chị biết bí mật hắn bòn rút công quỹ nên mới ra tay! Em chỉ là bù nhìn thôi!" Ả gào thét, nước mắt tèm lem lớp phấn son dày cộm.
Hoắc Xuyên đang quằn quại nghe vậy liền rống lên: "Con tiện nhân! Mày vu khống! Chính mày xúi tao giết bà ta để nhổ cỏ tận gốc, chiếm trọn tài sản!"
"Chó cắn chó, hay lắm." Tôi cười nhạt, ấn mạnh đầu Giai Duyệt xuống vũng máu lạnh ngắt của mẹ tôi. "Liếm đi. Sót một giọt, tao rạch một nhát lên cái mặt nạ hồ ly của mày."
Dưới lưỡi dao găm sắc lẹm của Thất Thúc đang kề sát yết hầu, ả thiên kim giả mạo nức nở, nhắm nghiền mắt, thè chiếc lưỡi run rẩy rà sát mặt sàn tanh tưởi. Hình ảnh ả hèn mạt, nhớp nhúa lúc này hoàn toàn đối lập với vẻ cao ngạo, hống hách vung vẩy thanh sắt nung ban nãy.
Nhưng cái chết đối với lũ cặn bã này là một đặc ân quá lớn lao. Tôi muốn chúng phải sống không bằng chết.
Tôi đứng thẳng người, cởi bỏ hoàn toàn sự cam chịu giả tạo đã gồng gánh suốt ba năm qua. Khí chất của người thừa kế duy nhất nhà họ Tri bủa vây lấy căn hầm tăm tối.
"Thất Thúc," tôi lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo mang sức nặng ngàn cân. "Thu hồi toàn bộ tài sản của Hoắc thị trong đêm nay. Đẩy cổ phiếu của chúng nó xuống đáy vực. Phóng hỏa đốt sạch cái dinh thự rác rưởi này."
"Rõ, Đại Tiểu Thư. Còn hai kẻ này thì xử trí sao?"
Tôi cúi xuống, nhìn hai đống thịt bầy nhầy đang khóc lóc van xin dưới chân.
"Lột sạch quần áo. Cắt đứt gân tay gân chân. Quăng thằng chó này vào khu ổ chuột phía Tây, loan tin cho đám chủ nợ sòng bài và những gia tộc từng bị hắn chà đạp rằng 'Thái tử gia' đang ở đó chờ chúng đến tính sổ. Còn con khốn này..." Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười tàn độc. "...bán vào khu đèn đỏ mạt hạng nhất ở biên giới. Nhớ dặn tú bà, tuyệt đối không được để nó chết, phải bắt nó tiếp khách mỗi ngày để trả nợ máu."
"Không!!! Tri Ức, mày là ác quỷ! Mày không được làm thế!"
Tiếng gào thét tuyệt vọng, điên loạn của Giai Duyệt và Hoắc Xuyên bị tiếng cửa sắt nặng nề đóng sập lại cắt đứt hoàn toàn.
Tôi xoay người bước ra khỏi tầng hầm ngột ngạt. Ánh bình minh đầu tiên của Cảng Thành đang ló rạng phía chân trời, đỏ rực như máu. Gió biển lạnh buốt thổi tung vạt áo măng tô đen tuyền.
Trò chơi đã kết thúc. Ngày hôm nay, Tri Ức yếu đuối đã chết cùng người mẹ hiền lành trong căn hầm đó. Kẻ bước ra khỏi cánh cửa này, chỉ còn là người nắm quyền tối thượng của đế chế Huyết Long.