Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng gia đình Hạ Trình như một dấu chấm hết tàn nhẫn cho mối tình năm năm của tôi.
Không gian trong nhà bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng đáng sợ. Không ai đuổi theo khách, cũng chẳng ai thèm quan tâm đến việc họ nghĩ gì. Trong căn nhà này, "thể diện" của bà nội và "gia quy" tiết kiệm mới là luật trời.
Tôi đứng chôn chân giữa phòng khách, mắt trân trân nhìn vào khoảng không vô định nơi Hạ Trình vừa biến mất. Anh ấy không nói một lời nào. Không một lời tạm biệt, không một cái nhìn ngoái lại. Sự im lặng của anh còn đau đớn hơn cả ngàn lời chia tay.
"Đồ bất hiếu!"
Tiếng quát của bố tôi phá tan sự im lặng, kéo tôi giật ngược về thực tại tàn khốc.
"Mày đứng đần mặt ra đó làm gì? Còn không mau lại đây xin lỗi bà nội ngay! Mày xem mày làm bà tức đến mức nào kìa!"
Tôi quay đầu lại. Bà nội đang ngồi trên ghế sô pha, được mẹ tôi xoa dầu, dỗ dành như một đứa trẻ. Bà vẫn đang nức nở, thi thoảng lại nấc lên, kể lể về công lao nuôi dưỡng, về sự hy sinh, về việc tôi đã thay đổi, trở nên "mất gốc" thế nào.
"Con xin lỗi bà đi Lan." Mẹ tôi cũng hùa vào, giọng trách móc. "Chỉ vì mấy người khách mà con làm loạn cả cái nhà này lên. Người ta đi rồi thì thôi, quan trọng là người nhà mình đây này."
Một ngọn lửa giận dữ, bị nén chặt suốt bao nhiêu năm qua dưới những lớp vỏ bọc "ngoan ngoãn", "hiểu chuyện", bỗng chốc bùng nổ như núi lửa phun trào. Nó thiêu rụi mọi lý trí, mọi sự kiêng nể còn sót lại.
Tôi bước từng bước nặng nề về phía bàn ăn. Trên đó, bốn con tôm đỏ au vẫn nằm chỏng chơ trong bát tôi, lạnh ngắt. Mâm cơm vẫn còn nguyên, như một chứng tích cho sự bẽ bàng vừa diễn ra.
"Xin lỗi?" Tôi lẩm bẩm, rồi bật cười chua chát. "Tại sao con phải xin lỗi?"
Bố tôi trừng mắt, giơ tay lên định tát tôi:
"Mày còn dám cãi à? Tao thấy mày đúng là muốn đảo lộn cái trời này rồi!"
Tôi không né tránh. Tôi ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt ông, rồi hét lên, tiếng hét xé toạc cổ họng, làm rung chuyển cả lồng ngực:
"ĐÚNG THẾ! CON MUỐN ĐẢO LỘN HẾT CÁI NHÀ NÀY LÊN!"
Dứt lời, tôi túm lấy mép khăn trải bàn.
"XOẢNG!!!"
Một âm thanh kinh hoàng vang lên.
Tôi dùng hết sức bình sinh, lật tung cả chiếc bàn ăn lên.
Đĩa tôm, bát canh, ly tách, mâm cơm "tiết kiệm" quý hóa... tất cả bay lên không trung rồi rơi xuống, vỡ tan tành trên nền gạch men. Nước canh bắn tung tóe, mảnh sứ văng tứ tung, tạo nên một bãi chiến trường hỗn độn nhầy nhụa.
Cả căn phòng chết lặng. Bà nội nín bặt tiếng khóc. Bố tôi sững sờ, cánh tay đang giơ lên hạ xuống lưng chừng. Mẹ tôi há hốc mồm, mặt cắt không còn giọt máu.
Họ nhìn tôi như nhìn một con quái vật. Nhưng tôi không quan tâm nữa.
"Con thực sự không hiểu nổi!" Tôi gào lên, nước mắt tuôn rơi như mưa rào, làm nhòe đi cả gương mặt. "Tại sao nhà mình không nghèo mà cứ phải sống như những kẻ ăn mày thế hả?"
Tôi chỉ tay vào đống đổ nát dưới sàn:
"Tại sao mua tôm lại chỉ mua đúng bốn con để rồi diễn trò nhường nhịn? Tại sao ăn một bữa cơm cũng phải tính toán từng miếng? Tại sao bồn cầu xả nước sạch thì chết ai? Tại sao cứ phải dùng nước rửa chân, nước rửa rau bẩn thỉu để dội?"
"Chúng ta sắp chết đói đến nơi rồi hay sao? Hay là nhà mình phá sản rồi?"
Bố tôi run rẩy, mặt đỏ tía tai: "Mày... mày..."
"Con đã nói bao nhiêu lần rồi? Con đã dặn trước hôm nay là ngày quan trọng thế nào rồi cơ mà!" Giọng tôi vỡ ra, nghẹn ngào trong uất ức. "Con cố gắng học hành, cố gắng làm việc, cố gắng để thoát khỏi cái sự tự ti nghèo hèn này. Con chỉ muốn có một bữa cơm bình thường, một gia đình bình thường thôi! Khó đến thế sao?"
"Tại sao..." Tôi khuỵu xuống giữa đống mảnh sành vỡ nát, tiếng khóc nấc lên từng hồi đau đớn. "Tại sao vào lúc con cần bố mẹ, cần gia đình nhất, mọi người lại dốc hết sức mình để đẩy con xuống bùn, để khiến con nhục nhã ê chề đến mức này?"
Căn phòng chìm trong sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng khóc xé lòng của tôi vọng lại giữa bốn bức tường lạnh lẽo. Những mảnh vỡ dưới sàn ánh lên sắc lạnh, phản chiếu hình ảnh một gia đình rạn nứt mà không thứ keo nào có thể hàn gắn lại được nữa.