Sau ngày hôm đó, ta không chủ động tìm Giang Nhập Niên nữa.
Ta ở nhà miệt mài đọc sách, ánh nắng ngoài cửa sổ chói chang, chiếu lên trang sách cũng có chút nóng.
Buổi thơ hội đã hẹn trước cũng không đi, qua giờ ngọ, Thanh Nhi liền nói với ta, Giang Nhập Niên đến rồi.
Giang Nhập Niên một thân thường phục màu trắng ánh trăng, vẫn là dáng vẻ quân tử thanh phong minh nguyệt đó, đi thẳng vào vấn đề:
“Nàng đi xin lỗi Niệm Niệm đi.”
Cái gì?
Ta nghi ngờ mình bị điếc.
Hắn nói, hôm đó ta nói chuyện khó nghe, nàng ta bị ta làm tổn thương sâu sắc, khóc rất lâu, trốn trong phòng không gặp ai.
Hắn tự mình nói tiếp, giọng điệu đương nhiên như vậy:
“Nữ tử ai cũng yêu cái đẹp. Nàng đến Kim Ngọc Lâu, đặt cho muội ấy một bộ trang sức đội đầu hợp thời, thành tâm xin lỗi, muội ấy sẽ không ghi hận nàng đâu.”
Ta tức đến bật cười.
Mặt mũi của hắn để ở đâu?
Ta nhìn cái miệng đóng mở của hắn, chỉ cảm thấy vô cùng ghê tởm.
Đầu óc ta không có vấn đề gì, lập tức hạ lệnh tiễn khách.
Với cốt cách của văn nhân, Giang Nhập Niên sẽ không cúi đầu, lập tức phất tay áo rời đi.
Ngày hôm sau, ta thu dọn xong đồ đạc, bảo Thanh Nhi trả lại cho Giang Nhập Niên.
Giang Nhập Niên sai tiểu tư nhẹ nhàng truyền lời:
“Đại nhân nói, những thứ này nếu cô nương không thích, vậy thì tặng cho Tô cô nương.”
“Sau này cô nương có muốn nữa, đại nhân cũng sẽ không tặng nữa.”
Ta trả lời: “Không cần nữa, tùy hắn xử lý.”
Mà những thứ này, quay đầu liền xuất hiện trong tiệm cầm đồ.
Bị Tô Niệm bán với giá rẻ mạt.
“… Đồ mà tay bẩn đã chạm vào, bản tiểu thư không thèm, chưởng quỹ, cứ ra giá tùy ý đi.”
Chưởng quỹ kia liền cười đến không thấy mắt, một thỏi mực tốt, lại bị thu với giá một lạng bạc.
Ta đi ngang qua cửa tiệm cầm đồ, muốn quay người tránh đi sự xui xẻo này, nhưng Tô Niệm lại tinh mắt, liếc mắt một cái đã thấy ta, vặn vẹo eo nhỏ đi tới, cằm ngẩng cao:
“Thấy chưa, sư huynh nói, ta muốn xử lý thế nào thì cứ xử lý thế đó.”
“Cho dù ta muốn hái sao trên trời, sư huynh cũng sẽ giúp ta hái xuống. Trong lòng huynh ấy, ta luôn đứng ở vị trí đầu tiên, ngươi tính là cái thá gì?”
Ta đương nhiên tin.
Hay tin ta muốn tham gia kỳ thi tuyển Công chúa Thiếu sư, nàng ta liền bám riết lấy Giang Nhập Niên, nằng nặc đòi đi bằng được, muốn hắn chỉ bảo văn bài cho mình.
Giang Nhập Niên dung túng nàng ta không có giới hạn, không tiếc làm chậm trễ việc học ở Đông cung, mỗi ngày nửa buổi đã vội vàng về nhà, đích thân dạy học cho Tô Niệm.
Hai sư huynh muội, có thể nói là tình sâu nghĩa nặng.