Ngày thi, Giang Nhập Niên đích thân đưa Tô Niệm đến Cống viện.
Hắn một thân quan bào, thanh quý bức người, đứng ở đâu cũng là tâm điểm.
Tô Niệm vịn tay hắn xuống xe ngựa, cười tươi như hoa, khi đi qua ta, cố tình hạ thấp giọng, không giấu được vẻ đắc ý và khiêu khích:
“Phó Nam Khê, đừng tưởng mang danh tài nữ đệ nhất là chắc chắn rồi, sư huynh nói văn chương của ta rất tốt, tài tình không kém của ngươi đâu.”
“Vị trí thứ nhất, ta lấy chắc rồi!”
Ta cũng phục rồi, thật không hiểu nàng ta lấy đâu ra tự tin.
Kỳ thi kéo dài ba ngày, đề thi bao gồm kinh sử, thi từ, thậm chí cả quan điểm chính trị, cái nào mà không cần đến công phu tích lũy nhiều năm?
Cái tính cách đọc sách một lúc đã kêu mệt, chỉ biết lay tay áo nam nhân làm nũng của nàng ta, bổ túc một tháng đã muốn đoạt khôi nguyên sao?
Đúng là ngu ngốc đến nực cười.
Sau khi Tô Niệm vào Cống viện, Giang Nhập Niên đi về phía ta.
Một tuần không gặp, hắn có vẻ hơi nhớ ta, ôn tồn nói: “Nam Khê, còn giận ta à?”
Ta không nói gì.
Hắn thở dài, ra vẻ tính toán cho ta, hạ thấp giọng nói:
“Lần thi này, nàng không cần quá nghiêm túc, lấy hạng năm sáu là được, để tránh lúc đó thật sự thi được hạng nhất, ta cũng không biết làm sao giúp nàng từ chối chức Thiếu sư.”
Ngừng một chút:
“Thôi được rồi, ta chấm bài, nhận ra chữ của nàng, không chấm nàng hạng nhất là được.”
Ta trợn to mắt, không thể tin nổi.
Ngọn lửa trong lồng ngực bùng lên dữ dội, đốt đến đầu ngón tay ta cũng run lên.
“Giang Nhập Niên!”
Ta nhìn chằm chằm hắn, nói từng chữ:
“Ta đến đây thi, là để lấy hạng nhất, ngươi lại muốn gian lận để hạ thấp thứ hạng của ta?”
“Đây là vì cớ gì?”
Giang Nhập Niên nhíu mày:
“Sao nàng cứ thích tranh giành, thích nổi bật như vậy? Nữ tử dịu dàng khiêm tốn mới là mỹ đức, tính cách như nàng, sau này làm sao làm chủ mẫu Giang gia của ta?”
“Công chúa Thiếu sư là nữ quan, chưa đủ năm năm không được thành thân, ta đợi không nổi.”
Ta chính là muốn hắn không đợi được mà từ hôn, cho nên, kỳ thi này, ta chí tại tất đắc.
Giang Nhập Niên tự tin, phất tay áo rời đi.
Thanh Nhi còn lo lắng hơn cả ta:
“Tiểu thư làm sao bây giờ? Chẳng phải là người thi công cốc rồi sao?”
Ta cười lạnh: “Giang Nhập Niên, hắn xem thường ta rồi.”
Hắn dám cản đường ta, ta không ngại đá hắn một cước!