Tiếng chuông báo tin nhắn thoại vang lên chói tai giữa không gian tĩnh lặng của thư viện, nhưng tai hại hơn, nó lại phát ra từ nhóm chat "Hội Tinh Hoa Bắc Ảnh" – nơi quy tụ những cậu ấm cô chiêu quyền lực nhất Học viện Điện ảnh Bắc Kinh.
Ngón tay tôi cứng đờ giữa không trung. Màn hình hiển thị dòng thông báo lạnh lùng như bản án tử hình: Quản trị viên đã tắt tính năng thu hồi tin nhắn.
Giọng nói hào sảng, đậm chất nông dân của bố tôi vang vọng, rõ mồn một từng chữ qua loa ngoài của hàng chục chiếc điện thoại đang online trong nhóm:
"Con gái, mau gọi mấy thằng bạn trai eo khỏe, sức dai về đây gấp! Bùn ngập đến thắt lưng rồi, một mình bố xoay sở không nổi đâu! Nhớ chọn mấy đứa con trai cao to đen hôi cũng được, miễn là khỏe!"
Không gian trong nhóm chat đóng băng đúng ba giây. Sau đó, nó bùng nổ như một quả bom nguyên tử.
Lâm Vi Vi – Hoa khôi khoa Diễn xuất, kẻ luôn coi tôi là cái gai trong mắt vì tôi giành được học bổng toàn phần mà cô ta nhắm tới, lập tức chớp lấy thời cơ.
[Lâm Vi Vi]: Ôi trời, Khương Ly! Cậu đói khát đến mức này rồi sao? Tuyển người yêu còn yêu cầu "eo tốt" với "sức dai" công khai thế này à?
[Lâm Vi Vi]: Lại còn "bùn ngập thắt lưng", cậu định rủ mọi người chơi trò gì kích thích thế? Gu mặn quá rồi đấy! Hay là cậu đang tuyển trai bao trá hình?
Máu nóng dồn lên mặt tôi. Tôi run rẩy gõ phím định giải thích rằng đó là chuyện thu hoạch sen ở quê, nhưng những dòng tin nhắn chế giễu của đám tùy tùng Lâm Vi Vi đã nhảy lên liên tục, nhấn chìm lời thanh minh yếu ớt của tôi.
Đúng lúc tôi đang hoang mang tột độ, avatar của Cố Thanh – Nam thần khoa Piano sáng lên. Tim tôi thắt lại. Cố Thanh là người tôi thầm mến hai năm nay, là ánh trăng sáng cao ngạo mà tôi từng lấy hết can đảm mời đi xem phim tuần trước nhưng bị từ chối phũ phàng.
Anh ấy sẽ hiểu cho tôi chứ? Dù sao chúng tôi cũng từng cùng nhau làm bài tập nhóm môn Triết học.
Nhưng không. Dòng tin nhắn của Cố Thanh hiện lên, sắc lẹm như dao cứa vào lòng tự trọng của tôi:
[Cố Thanh]: Khương Ly, tôi biết cậu muốn gây sự chú ý với tôi sau khi bị từ chối.
[Cố Thanh]: Nhưng làm ơn giữ chút tự trọng. Tay của tôi là để đánh đàn Steinway, tạo ra những giai điệu nghệ thuật, không phải để làm mấy trò thô bỉ, xác thịt mà cậu đang ám chỉ.
[Cố Thanh]: Phiền cậu đừng mang những thứ dơ bẩn ấy làm ô uế môi trường nghệ thuật của chúng ta. Nếu túng thiếu quá thì ra công trường mà tìm, ở đó hợp với loại người như cậu hơn.
Tôi chết lặng. Hóa ra trong mắt Cố Thanh, xuất thân bình dân của tôi là "dơ bẩn", sự vô ý của tôi là "thô bỉ". Sự ái mộ suốt hai năm qua vỡ vụn trong tích tắc, chỉ còn lại sự nhục nhã ê chề.