Tiếng cười cợt của Lâm Vi Vi và đám bạn cô ta dường như vang vọng cả ra ngoài màn hình. Tôi cắn chặt môi đến bật máu, nước mắt uất ức trào ra. Tôi không được khóc. Tôi sẽ rời nhóm, rồi ngày mai tôi sẽ ném đơn xin rút khỏi Hội sinh viên vào mặt bọn họ.
Ngón tay tôi vừa chạm vào nút "Rời nhóm", một cái tên cực kỳ xa lạ, mang theo sức nặng ngàn cân bỗng nhiên nhảy vào khung chat.
Tạ Chinh.
Cả nhóm chat đang ồn ào bỗng chốc im bặt như tờ. Tạ Chinh – Thái tử gia khét tiếng của giới kinh doanh Bắc Kinh, người nắm giữ cổ phần lớn nhất trong hội đồng quản trị trường, kẻ nổi tiếng lạnh lùng, tàn nhẫn và chưa bao giờ thèm nhắn một tin nào vào cái nhóm chat vô thưởng vô phạt này.
Tin nhắn của anh ngắn gọn, nhưng sát khí đằng đằng:
[Tạ Chinh]: @Khương Ly, đào củ sen à?
Lâm Vi Vi hoảng hốt, vội vàng chữa cháy:
[Lâm Vi Vi]: Tạ thiếu, anh đừng để bị lừa, cô ta đang nói mấy chuyện bậy bạ, dơ bẩn...
Tạ Chinh phớt lờ cô ta như thể cô ta là không khí. Tin nhắn tiếp theo của anh khiến cả nhóm "ngã ngửa", còn tôi thì đánh rơi cả điện thoại xuống bàn.
[Tạ Chinh]: Nếu là đào củ sen thì tôi đi. Nghe nói canh sườn củ sen ở vùng Đầm Vân nấu bằng bếp củi rất ngon. Mẹ tôi thèm món đó đã lâu.
[Tạ Chinh]: Tiện thể, tôi tập boxing 10 năm nay, eo và sức lực chắc là đủ tiêu chuẩn của bố vợ... à nhầm, bố em rồi chứ?
Tôi trợn tròn mắt. Bố... bố vợ? Tạ Chinh bị hack nick hay anh ta đang uống nhầm thuốc?
Chưa để ai kịp hoàn hồn, Tạ Chinh đã trực tiếp tag tên "ánh trăng sáng" Cố Thanh vào, tung một cú đấm trực diện bằng ngôn từ:
[Tạ Chinh]: @Cố Thanh, cậu nói đúng đấy. Tay cậu chỉ để đánh đàn trong phòng máy lạnh thì cứ ở nhà giữ gìn ngọc thể đi. Đàn ông con trai đến cái cuốc cũng không cầm nổi, sợ bùn lấm tay thì vứt cho chó gặm.
[Tạ Chinh]: Nghệ thuật không phân biệt sang hèn, chỉ có nhân cách con người mới phân cao thấp. Cậu mở mồm ra là Steinway, nhưng tư duy của cậu còn không bằng bùn dưới chân Khương Ly.
Cố Thanh lập tức offline. Avatar xám ngoét của hắn ta là minh chứng rõ nhất cho sự nhục nhã ê chề không thể phản kháng. Trong cái trường này, đắc tội với ai cũng được, nhưng đắc tội với Tạ Chinh thì chỉ có đường cuốn gói ra đi.
Điện thoại tôi rung lên. Tin nhắn riêng từ Tạ Chinh.
Anh ta gửi một tấm ảnh selfie trước gương phòng tập gym. Trong ảnh, áo ba lỗ ướt đẫm mồ hôi dính sát vào người, lộ rõ cơ ngực vạm vỡ và cơ bụng tám múi cuồn cuộn đầy sức mạnh hoang dã.
Kèm theo đó là một tin nhắn thoại, chất giọng trầm thấp, đầy mị hoặc vang lên bên tai tôi:
"Nhìn kỹ chưa? Đủ sức xuống bùn giúp em chưa? Đừng có mà nhìn trúng người khác đấy nhé. 5 phút nữa tôi qua đón, chuẩn bị canh sườn đi."