Tôi vẫn tưởng Tạ Chinh nói đùa. Cho đến khi tiếng động cơ gầm rú vang trời dậy đất làm rung chuyển cả khu ký túc xá nữ.
Tôi chạy xuống lầu và suýt chút nữa ngất xỉu. Không phải một chiếc xe, mà là một dàn siêu xe. Dẫn đầu là chiếc Mercedes-Benz G63 màu đen nhám hầm hố, theo sau là ba chiếc Land Rover Defender to lớn như những con quái vật sắt.
Tạ Chinh bước xuống từ chiếc G63. Hôm nay anh không mặc vest hay đồ hiệu bóng bẩy, mà mặc một chiếc áo thun đen ôm sát, quần túi hộp rằn ri và đi giày bot lấm lem bụi đất. Nhưng khí chất vương giả, ngạo nghễ của anh thì không lẫn vào đâu được.
Theo sau anh là 5 chàng trai khác, ai nấy đều cao trên mét tám, cơ bắp cuồn cuộn, mặc đồng phục đội bóng bầu dục của trường.
"Lên xe." Tạ Chinh ra lệnh ngắn gọn, tay mở cửa ghế phụ.
"Anh... anh định đi thật sao?" Tôi lắp bắp, "Đầm sen quê em bẩn lắm, nhiều đỉa lắm..."
Tạ Chinh nhếch mép, cúi người ghé sát vào tai tôi, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai khiến tôi đỏ mặt tía tai:
"Em nghĩ tôi sợ đỉa hay sợ mất mặt? Khương Ly, em coi thường sức chịu đựng của tôi quá rồi đấy. Hay em muốn tôi chứng minh cái 'eo tốt' ngay tại đây?"
Tôi vội vàng chui tọt vào xe, tim đập như trống bỏi.
Hai tiếng sau, đoàn xe "khủng" dừng lại trước sân nhà tôi ở quê. Bố tôi đang xắn quần móng lợn, tay cầm cái cuốc, nhìn thấy dàn xe thì há hốc mồm đánh rơi cả điếu thuốc lào.
"A Ly... con... con gọi xã hội đen về đòi nợ bố đấy à?" Bố tôi run rẩy hỏi.
Tạ Chinh bước tới, tháo kính râm, nở một nụ cười tỏa nắng mà tôi chưa từng thấy ở trường bao giờ:
"Chào chú, cháu là bạn của Ly. Cháu nghe nói chú cần người có sức khỏe để thu hoạch sen. Cháu mang theo đội bóng bầu dục của trường đến giúp chú đây ạ."
Bố tôi nhìn Tạ Chinh, rồi nhìn đám thanh niên lực lưỡng phía sau, mắt sáng rực lên như đèn pha ô tô:
"Chà! Tốt! Tốt lắm! Cái tướng này thì cắm sào sâu phải biết! Nhưng mà... bùn bẩn lắm đấy các cậu ấm ạ."
"Không sao đâu chú." Tạ Chinh xắn tay áo lên, để lộ cánh tay rắn chắc, ánh mắt liếc nhìn tôi đầy ẩn ý, "Bọn cháu tuy tay biết ký hợp đồng tiền tỷ, nhưng cầm cuốc cũng thạo lắm. Chú cứ chỉ việc, bọn cháu bao thầu hết cái đầm này."
Và thế là, trước sự ngỡ ngàng của cả làng, Thái tử gia Bắc Kinh Tạ Chinh cùng biệt đội nam thần bóng bầu dục lao thẳng xuống đầm sen.
Lúc Cố Thanh lén lút online vào lại nhóm chat để xem tình hình, đập vào mắt hắn là một đoạn video ngắn do chính tay Tạ Chinh quay.
Trong video, Tạ Chinh người lấm lem bùn đất, một tay xách bó củ sen to đùng, tay kia quàng qua vai tôi, cười ngạo nghễ:
"@Cố Thanh, nhìn cho kỹ. Đây mới là đôi tay của đàn ông. Củ sen này, tôi dành riêng để nấu canh cho bố vợ. Còn cậu, cứ ôm cái đàn Steinway mà gặm nhấm sự hèn kém của mình đi."