Điều hòa trong showroom Porsche 4S ở Thượng Hải để ở mức 18 độ, lạnh toát.
Nhưng cái lạnh ấy chẳng thấm vào đâu so với sự ghê tởm đang trào lên trong dạ dày tôi.
Hôm nay là kỷ niệm 5 năm ngày cưới.
Chồng tôi - Cố Viễn - nói muốn tạo cho tôi một bất ngờ lớn.
Và "bất ngờ" của anh ta là dẫn tôi đến xem anh ta âu yếm một ả đàn bà khác.
"Cố Tổng, anh xem này, da ghế dòng Panamera này mềm như da thiếu nữ 18 vậy. Anh sờ thử xem, hay là... sờ em để so sánh cho chuẩn?"
Cô ả tên Lâm Nhu. Váy đồng phục sale ngắn cũn cỡn, cổ áo khoét sâu hoắm, cố tình cúi thấp người khi ghé sát vào tai Cố Viễn thì thầm. Mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc xộc thẳng vào mũi tôi.
Cố Viễn cười híp mắt, bàn tay không yên phận vuốt dọc theo đường chỉ may ghế, lướt qua cả đùi cô ả một cách công khai.
"Tiểu Nhu nói gì cũng đúng. Dòng này hợp với khí chất sang trọng của em đấy. Còn hơn khối người ngồi lên chỉ tổ làm bẩn xe."
Hai người họ kẻ tung người hứng, coi tôi như không khí.
Tôi đứng tựa vào cột đá hoa cương, tay xách chiếc Hermes Birkin Faubourg bản giới hạn toàn cầu.
Sáng nay, chính miệng Cố Viễn đã chê chiếc túi trị giá bằng cả căn hộ cao cấp này là "trông như cái làn đi chợ của mấy bà giúp việc".
Tôi nhếch môi, lạnh lùng lên tiếng:
"Cố Viễn, anh đưa tôi đến đây để làm bù nhìn giữ cửa à? Xe này rốt cuộc là mua cho ai?"
Tiếng nói của tôi như gáo nước lạnh tạt vào màn diễn tình cảm ướt át của đôi gian phu dâm phụ.
Lâm Nhu lúc này mới "giật mình" quay lại. Ánh mắt ả quét qua bộ đồ thể thao rộng thùng thình của tôi – một thiết kế Haute Couture tôi mặc chỉ vì muốn thoải mái – rồi nhếch mép cười khẩy.
Ánh mắt đó chứa đầy sự khinh bỉ của kẻ thiếu hiểu biết.
"Ôi, xin lỗi chị, em cứ tưởng chị là giúp việc nhà Cố Tổng đi theo xách đồ. Ai bảo chị ăn mặc... giản dị quá làm gì."
Ả ta vuốt tóc, giọng ngọt xớt nhưng lời lẽ thì đầy gai nhọn:
"Mà chị này, showroom bên em là nơi đẳng cấp, không phận sự miễn vào. Hay chị ra khu vực chờ uống nước lọc đi? Đừng đứng đây làm vướng mắt Cố Tổng chọn xe. Khí chất của chị... làm giảm giá trị chiếc xe đấy."
Máu nóng dồn lên não.
Tôi chưa kịp mở miệng, Cố Viễn đã nhíu mày, giọng đầy trách móc:
"Tô Mạn, em bớt lời đi được không? Tiểu Nhu là sale top 1 của khu vực này, người ta có mắt thẩm mỹ, em học hỏi người ta một chút đi."
Hắn bước lại gần, dùng ngón tay chọc vào vai tôi:
"Nhìn em xem, đường đường là phu nhân tổng giám đốc mà lôi thôi lếch thếch. Đi ra ngoài với em, tôi còn thấy ngại với đối tác. Em không thấy xấu hổ à?"
Tôi bật cười thành tiếng. Tiếng cười vang vọng giữa showroom yên tĩnh.
Phu nhân tổng giám đốc?
Nếu không có nhà họ Tô tôi đây âm thầm chống lưng, bơm vốn, dọn dẹp đống rác rưởi hắn gây ra, thì cái ghế tổng giám đốc của anh ta ngồi chưa nóng đít đã bị người ta đá văng ra chuồng gà rồi.
"Học hỏi?"
Tôi bước tới, hất hàm về phía Lâm Nhu, ánh mắt sắc lẹm như dao mổ:
"Học cái gì? Học cách ưỡn ẹo chà đạp lên liêm sỉ để bán được xe à?"
"Hay học cách làm tiểu tam công khai ngay trước mặt chính thất?"
Mặt Lâm Nhu đỏ bừng, nước mắt lưng tròng ngay lập tức. Kỹ năng diễn xuất này, Hollywood đúng là nợ ả một tượng vàng.
"Cố Tổng... em không có ý đó... Chị nhà hiểu lầm em rồi... Em chỉ muốn tư vấn tốt nhất cho anh thôi..."
Cố Viễn thấy người đẹp khóc, máu anh hùng rơm nổi lên cuồn cuộn. Hắn trừng mắt, quát lớn:
"Tô Mạn! Cô im ngay! Xin lỗi Tiểu Nhu mau!"
"Cô ấy tư vấn nhiệt tình, làm việc vất vả, cô không giúp được gì thì đừng có ở đó mà phun nọc độc! Xin lỗi ngay lập tức cho tôi!"