Tôi nhìn Cố Viễn, cảm giác như đang nhìn một đống rác rưởi không thể tái chế.
Người đàn ông tôi từng nghĩ là cả thế giới, giờ đây hiện nguyên hình là một gã đốn mạt.
"Anh bắt tôi xin lỗi một con ả lẳng lơ đang mồi chài chồng mình?"
Tôi nghiêng đầu, giọng điệu châm biếm tột độ:
"Cố Viễn, não anh úng thủy hay là bị silicon của cô ta chèn ép dây thần kinh rồi? Anh nghĩ tôi là ai mà phải cúi đầu trước loại hàng tôm hàng cá này?"
"Câm mồm!"
Cố Viễn gầm lên, giơ tay định tát tôi.
Tôi trừng mắt, không hề né tránh, sống lưng thẳng tắp.
Cánh tay hắn khựng lại giữa không trung. Không phải vì xót, mà vì sĩ diện đàn ông trước đám đông đang bắt đầu xì xào chỉ trỏ.
Hắn nghiến răng ken két, hạ tay xuống, chỉ thẳng vào mặt tôi:
"Được, cô giỏi lắm. Cô nghĩ tôi cần cô chắc? Cô nghĩ không có cô kè kè bên cạnh nhắc nhở thì tôi không làm nên trò trống gì sao?"
Hắn cười gằn, quay sang Lâm Nhu, giọng hào sảng vang khắp showroom:
"Tiểu Nhu, đừng khóc nữa. Lấy chiếc này! Bản Turbo S cao cấp nhất, full option! Anh mua tặng em! Coi như quà bồi thường danh dự!"
Lâm Nhu nghe thấy thế, mắt sáng rực như đèn pha ô tô. Nước mắt trên mặt chưa kịp khô đã bị nụ cười tham lam thay thế.
"Thật hả anh Cố? Anh tốt với em quá! Em biết ngay anh là người đàn ông hào phóng, bản lĩnh nhất Thượng Hải này mà!"
Ả ta liếc xéo tôi, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích và đắc thắng, cố tình uốn éo người dựa hẳn vào lòng Cố Viễn.
"Chị thấy chưa? Phụ nữ ấy mà, quan trọng là phải biết chiều chuộng, vuốt ve cái tôi của đàn ông. Chứ cứ cau có, già nua như bà cô khó tính thì chồng chán chồng chê là phải đạo rồi."
"Nhanh đi làm thủ tục đi!"
Cố Viễn hối thúc, tay rút ví da, điệu bộ cực kỳ ngạo nghễ.
Hắn rút ra một chiếc thẻ đen quyền lực - Black Card Amex Centurion - kẹp giữa hai ngón tay, vung vẩy trước mặt tôi như ban phát ân huệ:
"Tô Mạn, mở to mắt chó của cô ra mà nhìn. Đây là bản lĩnh của đàn ông! Loại đàn bà chỉ biết ru rú ở nhà ăn bám như cô cả đời cũng không chạm vào được đâu!"
Tôi nhìn chiếc thẻ quen thuộc đó.
Đó là thẻ phụ tôi làm cho hắn 3 năm trước để tiện giao tiếp làm ăn.
Khóe môi tôi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn.
"Bản lĩnh? Cố Viễn, anh chắc chắn muốn dùng cái 'bản lĩnh' vay mượn này chứ?"
"Nực cười! Tiền trong thẻ này là do tôi vất vả kiếm được, liên quan quái gì đến cô? Cút sang một bên!"
Hắn hất vai tôi, quay lưng đi về phía quầy thu ngân cùng Lâm Nhu. Hai bóng lưng, một âu phục bảnh bao, một váy ngắn lả lơi, dính sát vào nhau như đôi sam.
Tiếng Lâm Nhu nũng nịu vọng lại:
"Anh Cố, lát nữa nhận xe xong, mình đi ăn tối nhé? Em biết một nhà hàng Pháp lãng mạn lắm, có cả phòng riêng..."
"Được, chiều em hết. Đêm nay anh sẽ cho em thấy thế nào là đàn ông đích thực."
Tôi đứng im tại chỗ, bình thản lấy điện thoại ra, bấm một dãy số quen thuộc.
Chưa đầy 3 giây, đầu dây bên kia bắt máy.
"Tô Tổng, ngài có gì sai bảo?" Giọng trợ lý đặc biệt vang lên, cung kính và sắc lạnh.
Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng Cố Viễn, giọng nói nhẹ bẫng nhưng chứa đầy sát khí:
"Phong tỏa toàn bộ thẻ phụ mang tên Cố Viễn. Đóng băng tất cả tài khoản liên quan đến quỹ đầu tư gia đình. Ngay lập tức."
"Vâng, thưa Tô Tổng. Xử lý trong 30 giây."
Tôi cất điện thoại, thong thả đếm nhẩm trong đầu.
Ba.
Hai.
Một.
"Cái gì? Thẻ lỗi?"
Tiếng hét thất thanh của Cố Viễn vang lên từ quầy thu ngân, xé toạc không gian sang trọng.