Tôi chậm rãi bước tới quầy thu ngân.
Tiếng gót giày nện xuống sàn đá hoa cương nghe "cộp, cộp" đều đặn, mỗi bước đi như gõ vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Cố Viễn.
Hắn đang đỏ mặt tía tai, đập mạnh chiếc thẻ đen xuống mặt bàn kính.
"Mấy người làm ăn kiểu gì thế hả? Máy hỏng à? Quẹt lại cho tôi! Tôi là khách VIP đấy!"
Cô nhân viên thu ngân run rẩy, mặt tái mét:
"Thưa anh... chúng em đã thử 3 máy khác nhau rồi ạ. Hệ thống báo thẻ của anh bị từ chối giao dịch do... chủ thẻ chính yêu cầu khóa khẩn cấp."
Không gian như ngưng đọng lại.
Lâm Nhu đứng bên cạnh, nụ cười trên môi cứng đờ như tượng sáp bị lỗi. Ánh mắt nghi hoặc của ả đảo từ chiếc thẻ sang khuôn mặt đang đổ mồ hôi hột của Cố Viễn.
"Anh Cố... chuyện này là sao? Anh bảo thẻ này hạn mức không giới hạn mà? Anh... anh không phải là đang đùa em chứ?"
Cố Viễn tay run run cầm chiếc thẻ lên nhìn, như thể không tin vào mắt mình.
Hắn quay phắt lại, bắt gặp ánh mắt tôi đang nhìn hắn đầy giễu cợt. Tôi đứng khoanh tay, dựa hờ vào nắp capo của một chiếc 911 màu đỏ rực, phong thái ung dung tự tại trái ngược hoàn toàn với vẻ chật vật của hắn.
"Tô Mạn! Là cô làm đúng không?"
Hắn gầm lên, lao đến như một con thú điên bị dồn vào đường cùng, túm chặt lấy cổ áo tôi.
"Cô dám khóa thẻ của tôi? Cô muốn chết à? Mở lại ngay cho tôi!"
"Bỏ cái tay dơ bẩn của anh ra."
Tôi gạt phắt tay hắn, lực đạo mạnh đến mức khiến hắn lảo đảo lùi lại. Giọng tôi lúc này lạnh hơn cả băng tuyết ngàn năm:
"Thẻ của anh? Cố Viễn, anh diễn sâu quá rồi đấy, đến mức quên cả bản thân mình là ai rồi sao?"
Tôi bước lên một bước, ép hắn phải lùi lại.
"Năm năm trước, anh chỉ là một thằng sinh viên tỉnh lẻ nghèo rớt mồng tơi, đến cái quần sịp còn rách lỗ, ăn mì tôm cầm hơi. Là ai bỏ tiền cho anh khởi nghiệp? Là ai dùng quan hệ để trải đường cho anh?"
"Cái thẻ đen này, là thẻ phụ của tôi cấp cho anh để anh giao tiếp làm ăn, giữ thể diện cho cái chức danh hão huyền của anh. Chứ không phải để anh mang đi nuôi gái!"
Cả showroom im phăng phắc.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Cố Viễn. Những ánh nhìn ngưỡng mộ ban nãy giờ chuyển sang khinh bỉ tột độ, như nhìn một con ký sinh trùng.
"Hóa ra là bám váy vợ..."
"Nhìn bảnh bao thế mà là trai bao hạng sang à? Nhục mặt đàn ông quá."
"Đã ăn bám còn ngoại tình, đúng là thứ cầm thú."
Những lời xì xào bàn tán như hàng ngàn mũi kim châm vào lòng tự trọng mong manh của Cố Viễn.
Lâm Nhu nghe thấy thế, vội vàng buông cánh tay đang ôm chặt Cố Viễn ra, lùi lại hai bước như tránh tà.
"Anh... anh lừa tôi? Anh nói anh là chủ tịch tập đoàn Viễn Đông cơ mà? Hóa ra anh chỉ là thằng ăn bám?"
Cố Viễn thẹn quá hóa giận, mắt long lên sòng sọc. Hắn không còn đường lui, sự nhục nhã biến thành cơn thịnh nộ mất kiểm soát.
"Con đàn bà khốn kiếp! Mày dám làm tao mất mặt ở đây à? Tao giết mày!"
Hắn vung tay, lần này là một cú đấm trực diện nhắm thẳng vào mặt tôi, dùng toàn lực của một gã đàn ông đang điên loạn.
Tôi không ngờ hắn dám ra tay thật giữa chốn đông người, theo phản xạ lùi lại nhưng vướng chân vào chiếc váy dài của ma-nơ-canh bên cạnh.
Cả người tôi ngã ngửa ra sau, đầu đập mạnh vào cạnh cửa xe Porsche.
"Choang!"
Tiếng va chạm khô khốc vang lên. Một cơn đau nhói buốt óc truyền đến.
Máu nóng chảy xuống gò má, che khuất một bên tầm nhìn của tôi.
Cố Viễn đứng sững lại một giây, rồi thay vì đỡ tôi dậy, hắn lại cười gằn, chỉ tay vào mặt tôi đang nằm dưới đất, vẻ mặt méo mó bệnh hoạn:
"Đáng đời! Đây là cái giá mày phải trả vì dám lên mặt dạy đời tao! Không có tao, mày cũng chỉ là con đàn bà bỏ đi thôi!"
Lâm Nhu thấy thế, cũng hùa theo, đá nhẹ mũi giày cao gót vào chân tôi, giọng chua loét:
"Đúng là đồ đàn bà không biết điều. Chồng dạy bảo một chút mà đã nằm ăn vạ rồi. Mau đứng dậy xin lỗi anh Cố đi!"
Tôi quệt vệt máu trên trán, nhìn xuống ngón tay đỏ thẫm.
Cơn đau không làm tôi sợ hãi.
Nó làm tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết. Sự nhẫn nhịn cuối cùng của tôi đối với cuộc hôn nhân này đã theo dòng máu mà trôi đi sạch sẽ.
Tôi ngước nhìn Cố Viễn, nụ cười trên môi tôi lúc này còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ bò lên từ địa ngục.
"Tốt lắm, Cố Viễn. Cú đánh này, anh sẽ phải trả bằng cả cuộc đời còn lại của mình."
Đúng lúc này, cửa kính showroom bật mở toang.
Một dàn vệ sĩ áo đen ập vào, khí thế bức người, dẫn đầu là người trợ lý đắc lực của tôi. Gương mặt anh ta đằng đằng sát khí khi nhìn thấy vết máu trên mặt tôi.
"Tô Tổng! Ngài sao thế này?"
Trợ lý vội vàng đỡ tôi dậy, rút khăn tay lau vết máu, ánh mắt nhìn về phía Cố Viễn như nhìn một người chết.
Tôi đứng thẳng lưng, phủi bụi trên quần áo, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Cố Viễn và Lâm Nhu đang run rẩy nép vào nhau.
"Phong tỏa toàn bộ tài sản hiện có của Cố Viễn. Thu hồi nhà, xe, và tống cổ hắn ra khỏi công ty ngay trong hôm nay. Cho luật sư gửi đơn ly hôn, tôi muốn hắn ra đi tay trắng, nợ nần chồng chất."
"Còn nữa..."
Tôi quay sang nhìn Lâm Nhu, bước tới gần khiến ả ta sợ hãi lùi lại đụng vào tủ kính.
"Cô thích cái xe này lắm đúng không?"
Tôi quay sang quản lý showroom đang đứng khúm núm bên cạnh:
"Quản lý, tôi mua đứt cái showroom này. Gấp đôi giá thị trường, làm thủ tục ngay bây giờ."
"Và việc đầu tiên tôi làm với tư cách bà chủ mới..."
Tôi chỉ thẳng vào mặt Lâm Nhu:
"Là đuổi cổ con ả này. Ghi tên nó vào danh sách đen của toàn bộ hệ thống bán lẻ xe hơi cao cấp tại Trung Quốc. Tôi muốn xem, không có nghề nghiệp, không có nhan sắc, cô lấy gì để quyến rũ đàn ông?"