Năm thứ ba, tôi càng điên cuồng hơn, chỉ cần có cuộc thi nào phù hợp là tôi đều tham gia hết.
Thậm chí tôi còn rảnh rỗi đến mức tham gia cả cuộc thi tiếng hát sinh viên, hát đương nhiên là rất bình thường, nhưng phong thái phóng khoáng tự nhiên, tình cảm chân thành, cũng đã nhận được những tràng pháo tay nhiệt liệt.
Lúc này tôi mới hậu tri hậu giác nhận ra, không biết từ lúc nào, tôi đã không còn tự ti, không còn lầm lì nữa.
Tôi có thể thản nhiên đối diện với mặt yếu đuối nhất trong tâm hồn, không sợ hãi việc mất đi thứ gì, cũng không dựa dẫm vào bất kỳ ai.
Ngôi làng nhỏ năm nào, thực sự đã bị tôi giẫm nát dưới chân rồi!
Cũng vào năm này, tôi về nhà.
Bởi vì không còn chương trình học nữa, tôi chỉ cần đợi đến năm sau để được tuyển thẳng lên cao học là xong.
Nhân cơ hội này, tôi về nhà để mang hết những thứ ngày trước chưa kịp mang đi.
Ngày về nhà, tôi không báo cho người thân, tự mình đi máy bay về.
Trở về căn biệt thự quen thuộc, tôi nhìn lên ban công tầng hai một cái.
Ở đó trống không, chẳng có ai nhảy lầu cả.
Tôi thong thả bước vào trong, quản gia Vương kinh ngạc nhìn tôi, hồi lâu không nhận ra.
Nhưng ông ấy rất lịch sự, hỏi tôi tìm ai.
Tôi nói tôi là Chu Vọng Thư.
Quản gia Vương ngớ người, nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu mới kinh hô: "Không phải chứ... Thật sự là cô Vọng Thư sao? Mau mau mau, mời cô vào trong!"
Ông ấy vô cùng kích động, khen ngợi không ngớt lời: "Trời đất ơi, cô Vọng Thư thay đổi nhiều quá, đúng là cái gì mà bụng đầy thơ ca... Lão Vương tôi học vấn có hạn, quên mất rồi."
"Bụng chứa thi thư khí tự hoa?" Tôi không nhịn được cười.
"Đúng đúng đúng!" Lão Vương đỏ mặt, "Cô Vọng Thư, tôi đã từng gặp qua rất nhiều tiểu thư rồi, nhưng không có ai được như cô đâu!"
Tôi dở khóc dở cười, ông đúng là biết nịnh nọt thật đấy.
Hèn gì ba tôi lại thích để ông hầu hạ như vậy.
Tôi vừa đi vào trong vừa chuyển chủ đề: "Mẹ cháu không có nhà sao?"
"Chu tổng và phu nhân đi xem cô Vân Thư hát rồi, nghe nói là một cuộc thi gì đó của học viện âm nhạc." Quản gia Vương giải thích.
Tôi gật gật đầu.
Quản gia Vương nói tiếp: "Cậu chủ đang ở tập đoàn, dạo này áp lực lớn lắm, cậu ấy bận đến mức bù đầu bù cổ, cả nửa tháng nay chưa về nhà rồi."
Tôi lại gật đầu, cũng chẳng bận tâm.
Vì trong nhà không có ai, tôi tự mình đi về phòng để thu dọn hành lý.
Năm đó ra đi vội vàng, tôi chỉ mang theo vài bộ quần áo và một số đồ dùng thiết yếu, còn những thứ như nhật ký thời cấp ba, ảnh tốt nghiệp, vòng tay bạn bè tặng... đều chưa mang đi.
Bây giờ, tôi lục tìm trong phòng ngủ một lượt, mang đi hết những thứ cần thiết.
Thu dọn xong xuôi định rời đi thì ba mẹ và Chu Vân Thư trở về.
Chu Vân Thư vẻ mặt đầy phẫn nộ và xui xẻo, luôn miệng mắng chửi, nói trường học gian lận nên mới khiến cô ta bị thua!
3 năm không gặp, Chu Vân Thư vậy mà không có thay đổi gì nhiều, dường như vẫn là cô thiếu nữ 17 tuổi năm nào.
Kiêu kỳ, thời thượng, lòe loẹt.
Vẫn nhớ lần đầu tiên tôi về nhà, mặc bộ đồ cũ kỹ giản dị, ngón tay đầy những vết chai sạn, gặp cô ta giống như cỏ dại gặp hoa, tự ti mặc cảm không dám nhìn thẳng.
Mà nay, tôi vẫn giản dị như trước, mặt mộc không chút phấn son, sạch sạch sẽ sẽ.
Nhưng nhìn thấy cô ta, giống như cây đại thụ nhìn thấy bông hoa nhỏ yểu điệu, liếc mắt một cái liền ngẩng đầu đón gió, không còn bận tâm nữa.
Cô ta cũng nhìn thấy tôi, đứng hình ngay tại chỗ.
Ba mẹ cũng phát hiện ra tôi, ngạc nhiên nhìn sang, đầy vẻ nghi hoặc.
Sau đó mẹ tôi bước nhanh tới, ánh mắt không rời khỏi tôi lấy một giây, kinh nghi bất định mở miệng: "Vọng Thư?"
"Vâng." Tôi mỉm cười với bà ấy, "Con về thu dọn ít đồ, đi ngay đây ạ."