Không có quá nhiều lời lẽ dài dòng, tôi chào hỏi một tiếng rồi định rời đi.
Mẹ tôi ngây người ra, nhất thời luống cuống chân tay, không biết nên nói cái gì.
Ba tôi cũng không giữ được vẻ bình tĩnh, thấy tôi sắp đi liền vội vàng lên tiếng: "Vọng Thư? Con lớn nhường này rồi sao, à đúng rồi, con không cao lên mấy, nhưng mà xinh đẹp ra nhiều."
Xinh đẹp là một từ rất khái quát, có đôi khi còn rất tầm thường.
Nhưng tôi không phản bác, chỉ mỉm cười rồi tiếp tục bước đi.
Ba tôi không hiểu sao lại thấy hơi hoảng hốt, vội vàng nhìn về phía mẹ tôi.
Mẹ tôi cuối cùng cũng phản ứng lại, chạy đến nắm lấy tay tôi: "Vọng Thư, con đừng vội đi mà, để mẹ nấu cơm cho con ăn... Đúng rồi, mẹ gọi cả anh trai con về nữa!"
Bà ấy giữ chặt tôi, đồng thời gọi điện cho Chu Cẩn Niên.
Tôi nhíu mày, nói là khá bận, bắt buộc phải đi rồi.
"Có chuyện gì mà bận thế chứ? 3 năm không về nhà rồi, không thể để con chạy mất được." Mẹ tôi cố tình nói đùa cho nhẹ nhõm.
Cứ như thể chúng tôi luôn là một cặp mẹ con thân thiết vậy.
Nhưng chúng tôi vốn chẳng hề thân thiết, cho nên không khí không hề nhẹ nhàng mà ngược lại rất nặng nề.
Dù vậy điện thoại vẫn được gọi cho Chu Cẩn Niên.
Anh ta ở công ty bận đến mức bù đầu, vừa nghe máy đã tỏ thái độ bất mãn: "Mẹ ơi, con bận chết đi được, đã bảo là không đi xem Vân Thư biểu diễn rồi mà, con rảnh thì sẽ tặng con bé một cái Hermès để tạ lỗi là được chứ gì?"
Anh ta cứ ngỡ mẹ gọi điện là để bảo anh ta đi xem Chu Vân Thư biểu diễn.
Ước chừng trước đó đã bị gọi mấy lần rồi.
Mẹ tôi không vui: "Con la hét cái gì thế? Vọng Thư về rồi, con mau về nhà đi, cả gia đình chúng ta cùng ăn một bữa cơm!"
Đầu dây bên kia đột ngột im bặt.
Chu Cẩn Niên nửa ngày sau mới hừ lạnh một tiếng: "Cô ta còn mặt mũi mà về sao? Hờn dỗi suốt 3 năm, bây giờ hết giận rồi à?"
Anh ta vẫn luôn cho rằng tôi đang hờn dỗi.
Tôi im lặng lắng nghe.
Chu Cẩn Niên tiếp tục lên tiếng: "Tôi bận, không về đâu!"
Anh ta cúp điện thoại.
Nhưng rất nhanh sau đó, chiếc xe thể thao của anh ta đã xuất hiện.
Tôi vẫn luôn bị ba mẹ nắm tay níu giữ, rốt cuộc cũng chạm mặt Chu Cẩn Niên.
Khoảnh khắc nhìn nhau, Chu Cẩn Niên đang hừng hực lửa giận lập tức khựng lại, bước chân cũng dừng hẳn.
Anh ta hoài nghi đánh giá tôi.
Tôi cúi đầu nhìn đồng hồ, tính toán xem có kịp chuyến tàu cao tốc cuối cùng hay không.
Không khí vẫn cứ kỳ quái và nặng nề như cũ.
Chu Vân Thư luôn bị phớt lờ đột nhiên chạy về phía Chu Cẩn Niên, ôm lấy cánh tay anh ta làm nũng: "Anh ơi, cuối cùng anh cũng về rồi, em sắp tức chết rồi đây, trường em gian lận, làm em không được thăng hạng, dựa vào cái gì chứ!"
Chu Cẩn Niên không nói gì, cứ mải mê đánh giá tôi.
Chu Vân Thư mím môi, trong mắt thoáng hiện lên một tia hoảng loạn.
Nhưng cô ta vẫn ngọt ngào trách móc: "Anh ơi, nhìn em này, lớp trang điểm hôm nay có đẹp không?"
Chu Cẩn Niên vẫn không thèm để ý đến cô ta, ngược lại hỏi tôi: "Chu Vọng Thư, cô phẫu thuật thẩm mỹ à?"
"Phỉ phỉ phỉ, nói bậy bạ gì thế? Vọng Thư là vẻ đẹp tự nhiên, mẹ mà lại không nhận ra được à?" Mẹ tôi cười mắng, cố gắng làm cho không khí trở nên sôi nổi hơn.
Ba tôi lườm Chu Cẩn Niên một cái: "Không biết nói chuyện thì ngậm miệng vào, Vọng Thư là do đọc sách nhiều nên khí chất thay đổi đấy."
Ông ấy có chút tự hào, "Không hổ là gen của nhà họ Chu chúng ta, ôn hòa như ngọc, tài hoa hơn người, sau này nhất định sẽ làm nên chuyện lớn!"
Ông ấy nói xong còn ha ha cười rộ lên.
Nhưng tôi không cười.
Tôi chỉ thấy vô vị.
Cho nên tôi lại nhìn về phía mẹ: "Sắp 6 giờ rồi, con thực sự sẽ không kịp chuyến tàu cao tốc cuối cùng đâu, con phải đi thôi."
Nói xong, tôi gạt tay bà ấy ra.
Bà ấy đứng đờ ra tại chỗ, hai tay không biết đặt vào đâu cho phải.
Tôi kéo hành lý, từng bước từng bước đi ra khỏi cửa.
Sắc mặt Chu Cẩn Niên thay đổi thất thường, cuối cùng bất mãn hừ một tiếng, nhìn chằm chằm bóng dáng tôi biến mất khỏi tầm mắt.