Tôi về nhà chuyển lời cho ba Tạ mẹ Tạ.
Ba Tạ trên mặt bày đủ giá, thật ra trong lòng vui vẻ lắm.
Tôi chọn một ngày tốt.
Sau đó giả vờ rất vui vẻ đi hỏi Tạ Lam, có phải cũng muốn cùng đi hay không.
Tạ Lam không nói gì.
Một câu cũng không hỏi.
Cô ta rũ mi xuống, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại ngẩn người.
Tôi ngắm nghía khuôn mặt thất thần của thiếu nữ.
Cô ta có lẽ không biết.
Lần đầu tiên gặp cô ta tôi đã rất thích cô ta.
Cô ta ngu xuẩn, ngông cuồng, dễ khống chế.
Đối với Tạ Lam mà nói, tôi là kẻ phá hoại cuộc sống tốt đẹp của cô ta.
Nhưng đối với tôi mà nói, cô ta là cọng rơm cứu mạng của tôi.
Bây giờ đã đến lúc cọng rơm cứu mạng này phát huy tác dụng rồi.
Ngày ăn cơm, ba Tạ mẹ Tạ sớm đã có mặt.
Đợi trái đợi phải, đợi đến khi thức ăn mất đi hơi nóng vẫn không thấy bóng dáng Tạ Hành Sâm đâu.
Ba Tạ sa sầm mặt mày, trong lúc chuẩn bị phủi tay rời đi thì nhận được một cuộc điện thoại.
Sau khi nghe máy ông cứng đờ tại chỗ như bị ác quỷ hút mất hồn.
Hồi lâu sau, cả người thẳng tắp ngã xuống.