Trên tang lễ, mẹ Tạ được người ta nửa dìu nửa đỡ, miễn cưỡng theo hết toàn bộ quá trình.
Trước linh đường hai tấm di ảnh khổng lồ.
Một già một trẻ.
Khiến người ta thổn thức.
Lúc Tạ Lam xuất hiện, mẹ Tạ như tỉnh mộng, lao tới điên cuồng cào cấu đánh đập cô ta.
Tạ Lam lẳng lặng chịu đựng.
Những đả kích liên tiếp cuối cùng đã mài mòn tất cả gai nhọn của cô ta.
Cô ta lúc này càng giống một cái xác mất hồn.
Một vũng nước chết đến mức đáng sợ.
Sau tang sự, ngày nào Tạ Lam cũng đến cửa nhà họ Tạ khóc lóc cầu xin mẹ Tạ gặp cô ta một lần.
Anh chàng bảo vệ ở cửa phàn nàn, hỏi tôi phải làm sao.
Tôi cũng thở dài.
Chỉ nói Tạ Lam dù sao cũng là mẹ Tạ tự tay nuôi lớn.
Hẳn là vẫn còn tình cảm chứ?
Anh chàng hiểu ý, mỗi lần giả vờ ngăn cản vài cái rồi thả Tạ Lam vào.
Mẹ Tạ người phụ nữ mềm lòng cả đời này cuối cùng nhẫn tâm một lần.
Bà liên hệ một viện điều dưỡng tiếp nhận bệnh nhân tâm thần ở nước ngoài, đích thân đưa Tạ Lam vào đó.
Chỉ là lần này e rằng phải ở cả đời rồi.
Dưới nhiều tầng đả kích, sau khi về nhà mẹ Tạ cũng ốm nặng một trận.
Tôi tỉ mỉ chăm sóc, chạy vạy khắp nơi tìm thầy thuốc.
Thuốc đông thuốc tây, cái nào có hiệu quả đều thử xem.
Lúc này cả nhà họ Tạ người chết kẻ bệnh.
Đã không còn ai đi truy cứu nguyên do cái chết của Tạ Hành Sâm nữa.
Có lẽ là sự mệt mỏi do xã giao liên tục.
Có lẽ là cơn mưa đúng lúc hôm đó.
Lại có lẽ là má phanh mòn lâu năm trong chiếc xe secondhand thủ tục không hợp quy kia.
Ai biết được chứ.
Có thể đây chính là ý trời.
Sau khi mẹ Tạ khỏi bệnh, tinh thần vô cùng suy nhược, ngày nào cũng phải uống thuốc.
Ba ngày hai bữa giật mình trong mơ, hoảng hốt lo sợ tìm đến phòng tôi.
Ấn tôi vào trong lòng không chịu buông tay.
Miệng không ngừng lẩm bẩm:
"Mẹ chỉ còn có con thôi. Chỉ còn có con thôi."
Sau khi tầng ba được sửa sang lại, tôi dứt khoát dọn lên đó, ở trong phòng của Tạ Hành Sâm.
Độc hưởng sự yên tĩnh của cả một tầng và cảnh vườn thu hết vào đáy mắt ngoài cửa sổ.
Giờ phút này tôi nằm trên giường.
Trong lúc mơ mơ màng màng dưới lầu lại truyền đến tiếng loảng xoảng ồn ào và tràng tiếng khuyên can của người giúp việc.
Haizz, xem ra liều lượng vẫn phải tăng thêm chút nữa.
Tôi lật người, một đêm ngủ ngon.
Từ nay về sau, mỗi ngày đều sẽ giống như đêm nay.
Ngọt ngào say giấc.
—Hoàn—