Sau khi trong nhà nuôi gà trống, có lợi có hại.
Cái lợi là mấy ngày sau Từ Thanh Nguyệt đã rèn được thói quen, trời vừa sáng là dậy.
Cái hại là cả nhà đều rèn được thói quen này...
Bố dậy rồi không có việc gì làm, dứt khoát vân vê chuỗi hạt trầm hương Kỳ Nam của ông ấy, chạy ra công viên chơi cờ vây với mấy ông cụ.
Mẹ dậy xong thì chạy đi tập thể dục buổi sáng, một tháng sau bụng dưới có chút đầy đặn đã săn chắc hơn nhiều, nghe nói bà còn tìm mấy chị em quý phu nhân lập hội cùng nhau tập.
Anh cả anh hai tâm sự nghiệp rất nặng, rời giường là xử lý công việc công ty.
Anh ba tính cách hoạt bát đến mức khiến người ta cạn lời, anh ấy tỉnh dậy trước tiên là trêu gà, trêu xong lại chạy lên lầu hưng phấn bừng bừng giám sát tôi và Từ Thanh Nguyệt làm đề.
Cả nhà chúng tôi cứ như vậy bắt đầu bị một con gà chi phối.
Mãi cho đến đêm trước kỳ thi đại học, cả nhà bố nuôi tôi đến.
Hai gia đình tụ tập trong sân biệt thự nướng thịt.
Nướng là nửa con dê con và gà chạy bộ mang từ trong thôn đến.
Với tư cách là con út của hai nhà, tôi và Từ Thanh Nguyệt là được cưng chiều nhất.
Việc chuẩn bị đồ ăn nướng thịt một chút cũng không cần làm.
Miếng thịt thơm nhất non nhất chắc chắn là của chúng tôi.
Hai đứa tôi ăn thịt nướng thơm phức, cười híp mắt nhìn những người thân trước mắt.
Lúc này tiệc nướng đã đi đến hồi kết.
Hai ông bố đều uống nhiều rồi, hai người bắt đầu bỗng nhiên nắm tay đối phương, ông gọi tôi là anh cả, tôi gọi ông là người anh em.
Hai bà mẹ ngồi bên cạnh uống trà, chủ đề luôn xoay quanh mấy đứa con trai trong nhà có bao nhiêu không khiến người ta bớt lo.
Mấy ông anh không dám lúc này đâm đầu vào họng súng, lẳng lặng cầm mấy xiên thịt và rượu vang đỏ chạy sang bên kia ăn.
Anh cả nhà họ Từ công ty nông sản kinh doanh vừa khởi sắc không lâu, trong công ty có rất nhiều vấn đề, anh ấy đang thỉnh giáo kinh nghiệm với hai ông anh nhà họ Diệp đã làm việc trong công ty từ lâu.
Anh ba thì chạy đi tìm chị hai cùng chơi game.
Chị tôi chơi game lên quả thực là lục thân bất nhận, đánh cho anh ba suýt chút nữa quỳ xuống đất gọi bố, nhưng anh ấy không nhận thua, nghiến răng nghiến lợi đòi mở thêm một ván.
Sau đó lại thua, lại thua, vẫn thua.
Anh ba phục rồi.
Anh ấy hướng về phía chị hai tôi thành khẩn bái sư.
Khung cảnh trước mắt vô cùng hài hòa, tốt đẹp giống như một giấc mơ.
Thật tốt.
Từ Thanh Nguyệt cười híp mắt nói.
Tôi gật đầu: Đúng vậy, chúng ta thật hạnh phúc.
Nói xong chúng tôi nhìn nhau cười cười, cùng nhau lên lầu đi học thuộc lòng.
Ngày mai là chiến trường rồi, một người lính giỏi, tự nhiên là thời khắc nào cũng chuẩn bị chiến đấu.
Hôm sau, hai gia đình đưa chúng tôi cùng đến trường thi.
Vốn tưởng rằng ngày hôm nay sẽ căng thẳng kích động biết bao nhiêu, nhưng thực tế, cũng giống như vô số lần thi cử bình thường đã từng trải qua, có chút hoảng, nhưng không nhiều.
Mãi đến khi thi xong ngày cuối cùng, chúng tôi hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng vẫn còn một vấn đề cần giải quyết.
Tôi và Từ Thanh Nguyệt cùng nhìn con gà trống lớn trước mặt.
Giết hay không giết, đây là một vấn đề.
Thi đại học kết thúc rồi, nó cũng nên công thành lui thân rồi.
Đương nhiên là lui vào trong nồi.
Anh cả nhíu nhíu mày: Hai đứa các em đều là con gái, sao động một chút là đòi đánh đòi giết thế.
Anh hai đẩy kính mắt: Giữ nó lại quả thực là không có tác dụng gì nữa.
Anh ba vẻ mặt buồn bã: Mỗi ngày bị nó gọi dậy, đều có tình cảm rồi.
Mẹ không nỡ: Nó dù sao cũng là công thần của nhà chúng ta...
Cuối cùng bố chốt hạ: Giết cái gì mà giết? Nuôi đi là được! Nhà chúng ta còn có thể thiếu các con một miếng thịt này à?
Cái mạng gà được bảo toàn.
Chỉ có tôi và Từ Thanh Nguyệt hít hít nước miếng, quay đầu liền đi về thôn.
Đi ăn đồng loại của nó.