Kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp hưởng thụ chưa được mấy ngày, Từ Thanh Nguyệt bỗng nhiên tìm bố mẹ, nói muốn ra nước ngoài.
Cả nhà đều rất bất ngờ.
Thành tích thi nghệ thuật của cô ấy rất tốt, điểm thi đại học tuy rằng chưa có, nhưng điểm ước tính cũng không thấp, ở trong nước hoàn toàn có thể vào một trường đại học không tệ.
Cả nhà thay phiên nhau khuyên cô ấy, nhưng cô ấy trước sau không hề thay đổi chủ ý.
Tối hôm đó tôi nằm trên giường, mới bất thình lình nhớ tới.
Hai ngày trước bố nói trên bàn ăn rằng sau này muốn sắp xếp cho chúng tôi vào doanh nghiệp của gia đình, muốn hai đứa tôi học quản lý công ty, ông sẽ vào thời điểm thích hợp chia cổ phần cho chúng tôi.
Từ Thanh Nguyệt muốn ra nước ngoài, là vì cô ấy không muốn vào công ty nhà họ Diệp, không muốn lấy phần cổ phần này.
Tôi lập tức lẻn sang phòng bên cạnh.
Thanh Nguyệt, tớ biết cậu nghĩ thế nào, nhưng cậu cũng là con gái nhà họ Diệp, đồ của nhà họ Diệp vốn dĩ nên có một phần của cậu, đây là chuyện bình thường hơn cả bình thường.
Từ Thanh Nguyệt ngẩn người một chút, sau đó kéo tôi xuống giường.
Tớ muốn ra nước ngoài quả thực có một phần nguyên nhân về phương diện này.
Tớ vốn không phải con gái ruột của bố mẹ, tớ thay cậu hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc gần 20 năm, tớ vẫn luôn cảm thấy mắc nợ cậu. Tuy rằng trên danh nghĩa tớ là con cái nhà họ Diệp, nhưng tớ và bố mẹ rốt cuộc không có quan hệ huyết thống.
Nhưng mà...
Nhưng quan trọng nhất, vẫn là vì nguyên nhân khác.
Từ Thanh Nguyệt bỗng nhiên cười hì hì.
Thật ra tớ đối với chuyện quản lý công ty này một chút hứng thú cũng không có, tớ thích thanh nhàn hơn, hơn nữa ra nước ngoài có thể tu học được kỹ thuật vẽ tốt hơn, tớ muốn đi học.
Còn có quan trọng hơn nữa, là vì Khang Thước ở đó.
Khang Thước chính là anh chàng sân bóng mà cô ấy thích.
Cậu ta và Tống Triều học cùng một lớp, trên chúng tôi một khóa, sau khi tốt nghiệp cấp ba liền chạy sang nước Anh.
Tôi vốn dĩ còn đang tiếc nuối mối tình đầu của Từ Thanh Nguyệt cứ thế mà chết yểu, lại không ngờ tới cô ấy căn bản là chưa từ bỏ ý định.
Hóa ra cậu là não yêu đương à!
Não yêu đương thì sao chứ? Tớ thích ai thì theo đuổi người đó, thanh xuân ngắn ngủi, nên không để lại tiếc nuối.
Nghĩ kỹ lại, Từ Thanh Nguyệt nói cũng đúng.
Cho nên tôi cũng không nói thêm gì nữa, cùng cô ấy cười đùa ầm ĩ một trận, sau đó dứt khoát ngủ luôn ở giường cô ấy.
Một đêm ngủ ngon.