Trên đường theo bố mẹ ruột về nhà, tôi khóc suốt.
Hai người cứ tưởng tôi vui mừng cảm động, an ủi tôi rất lâu.
Trời mới biết thật ra tôi đang sợ.
Trước khi đi, chị hai đã bổ túc cho tôi rất nhiều bộ truyện thiên kim thật giả.
Trong những bộ truyện này, thiên kim thật thường là người thảm nhất.
Tuy rằng được nhận về nhà, nhưng bố mẹ lại thiên vị thiên kim giả được nuôi bên cạnh từ nhỏ hơn, đồng thời ghét bỏ thiên kim thật ở bên ngoài hoang dã quen thói không có quy tắc.
Cả một nhà từ già đến trẻ, cho đến bảo mẫu tài xế, chẳng có một ai thích thiên kim thật.
Thiên kim thật bị tất cả mọi người thờ ơ, thậm chí là ngược đãi.
Hở ra là cắt thận, thay tim.
Thậm chí là bị đưa sang Myanmar, hoặc là đảo rắn gì đó.
Tóm lại là không bị lột da hay mất nửa cái mạng thì chưa xong chuyện.
Tôi từ nhỏ đã nhát gan.
Ba tuổi sợ gà, năm tuổi sợ chó, 10 tuổi sợ mấy bạn nhỏ cao hơn mình.
Lớn lên cũng thế, bị người ta bắt nạt không dám đánh trả, chỉ dám yếu ớt về nhà tìm anh chị khóc lóc.
Bây giờ bạn bảo tôi, tôi chính là thiên kim thật bi thảm trong sách.
Đến tìm tôi không phải là bố mẹ, mà là Hắc Bạch Vô Thường.
Nơi sắp về không phải là nhà, mà là hang quỷ.
Tôi sợ muốn chết!
Trong lúc tôi đầy lòng sợ hãi, xe dừng lại.
Dừng trước một căn biệt thự lớn.
Ngoài cổng lớn có một đám người đang đứng.
Lúc bố mẹ giới thiệu cho tôi, tôi nhìn lướt qua từng người.
Anh cả không hay nói cười, anh hai ánh mắt tinh ranh, anh ba cà lơ phất phơ, còn có chị gái vừa xuất viện sắc mặt tái nhợt yếu ớt lại đáng thương.
Vừa nhìn qua.
Cấu hình tiêu chuẩn của truyện thiên kim.
Nghĩ đến cảnh thảm khốc trong tiểu thuyết sắp sửa hiện lên trên người mình.
Tôi òa một tiếng.
Khóc càng to hơn.
Cả nhà đều bị tôi khóc đến ngơ ngác.
Mẹ ở bên cạnh đỏ hoe mắt.
Đứa nhỏ đáng thương, trước đây chắc chắn đã chịu không ít khổ cực, nhìn xem con bé về nhà xúc động thành cái dạng gì rồi kìa.
Bố thở dài.
Gầy như con mèo ấy, tối nay bảo người làm món gì ngon ngon tẩm bổ cho An An.
Anh cả vẫn là dáng vẻ không hay nói cười, lại giơ tay xoa đầu tôi.
Em gái là gặp chúng ta nên vui quá mới như vậy.
Anh hai đẩy kính mắt, lẳng lặng dặn dò quản gia.
Chuẩn bị tiệc đón gió cho em gái thật tốt, đúng rồi, nhớ hỏi xem em gái có kiêng ăn gì không.
Anh ba chen không lọt vào đám người, ở vòng ngoài cuống quýt xoay quanh, chỉ có thể gào lên.
Em gái!! Chào mừng về nhà!!
Chị gái sụt sịt mũi.
Em... em đừng khóc nữa, em vừa khóc, chị cũng muốn khóc theo làm sao bây giờ...
Tôi đẫm lệ nhạt nhòa nhìn mọi thứ trước mắt.
Hửm?
Trong truyện thiên kim thật giả viết như thế này sao?