Tối hôm đó là tiệc gia đình.
Sau khi biết tôi không kiêng kỵ gì, đầu bếp trong nhà bắt đầu màn phô diễn kỹ năng.
Món ngon đầy bàn làm tôi nhìn hoa cả mắt.
Ngoại trừ tôi ra, tất cả mọi người đều dùng dao dĩa thành thạo lại ưu nhã cắt bít tết bò Angus.
Tôi cầm dao dĩa một cách gượng gạo, nói thật đồ tây ăn không quen, chỉ cảm thấy miếng bít tết nhét vào miệng vị như nhai sáp, nhớ thương món ruột già heo tôi khó khăn lắm mới rửa sạch mà chưa kịp ăn được miếng nào.
Sau bữa cơm, tôi nhìn phòng chứa đồ ở góc tầng dưới, đang định đi qua đó thì mẹ bỗng nhiên gọi tôi lại.
An An? Con đi vào phòng chứa đồ làm gì?
Tôi yếu ớt nói: Đây không phải là phòng sắp xếp cho con sao?
Trong mấy loại tiểu thuyết này, thiên kim thật về nhà không thể tranh phòng với thiên kim giả, nhất định sẽ bị sắp xếp ở gác xép hoặc là nơi như phòng chứa đồ.
Mẹ ngẩn người một lúc, trực tiếp nắm lấy tay tôi.
Bà dắt tôi lên tầng hai, đẩy ra một cánh cửa.
Bên trong là căn phòng công chúa màu trắng hồng nhìn là biết đã được chuẩn bị rất dụng tâm.
Mẹ sao có thể để con vào ở phòng chứa đồ chứ? Đây mới là phòng mẹ chuẩn bị cho con.
Tôi càng hoảng hơn.
Vậy chị... chị gái thì sao?
Phòng của Nguyệt Nguyệt ở ngay bên cạnh.
Mẹ nói rồi dịu giọng xuống.
An An, bố mẹ đã thương lượng với bố mẹ nuôi của con rồi, chị con và con đều đang học cấp ba, tài nguyên giáo dục ở thành phố Bắc Kinh sẽ tốt hơn, cho nên tạm thời để Nguyệt Nguyệt ở lại đây, cùng đi học với con.
Tuy rằng về mặt huyết thống Nguyệt Nguyệt và chúng ta không có quan hệ, nhưng con bé dù sao cũng đã sống ở nhà chúng ta bao nhiêu năm nay, chúng ta có tình cảm với Nguyệt Nguyệt, cũng giống như bố mẹ nuôi của con cũng không nỡ xa con vậy.
Người mẹ này không giống trong sách.
Bà dịu dàng hơn, cũng khai minh hơn.
Sợ tôi sẽ suy nghĩ nhiều nên kiên nhẫn giải thích với tôi.
Bất tri bất giác, tôi lại hơi cay mũi muốn khóc.
Mẹ, con đều hiểu mà.
Mẹ liền cười, bảo tôi nghỉ ngơi cho tốt, xoa đầu tôi rồi rời khỏi phòng.
Bà vừa đi không lâu, bỗng nhiên có người gõ cửa.
Người đến là Diệp Thanh Nguyệt... không, bây giờ cô ấy là Từ Thanh Nguyệt rồi.
Cô ấy nhìn tôi, tôi nhìn cô ấy.
Nhìn nhau không nói gì.
Ngay lúc tôi theo bản năng thấy sợ định lùi lại, Từ Thanh Nguyệt bỗng nhiên nói.
Cậu không cần sợ tớ.
Cô ấy nói thẳng.
Bị ôm nhầm không phải lỗi của tớ, tớ không cố ý cướp cuộc đời giàu sang vốn dĩ thuộc về cậu, tuy rằng sau khi biết thân phận thật sự tớ rất buồn, nhưng tớ cũng không đến mức giống như mấy nhân vật phản diện trong phim truyền hình mà làm chuyện bắt nạt cậu.
Tôi ngẩn ngơ.
Cô ấy đã đi vào phòng, kéo tôi cùng ngồi xuống giường.
An An, cậu có thể kể cho tớ nghe một chút... chuyện trong nhà không.