Một đêm trôi qua, quan hệ giữa tôi và Từ Thanh Nguyệt đã thân thiết hơn nhiều.
Bố phái tài xế đưa tôi và Từ Thanh Nguyệt cùng đến trường học.
Đây là một trường trung học tư thục quý tộc.
Học sinh ở đây đều là con cái nhà có tiền.
Tôi có chút căng thẳng.
Trong tiểu thuyết, con cái nhà nghèo ở đây nhất định sẽ bị bắt nạt.
Thiên kim thật càng sẽ bị đám người đi theo thiên kim giả bắt nạt sỉ nhục.
Không được, không thể nghĩ nữa, càng nghĩ tôi càng sợ.
Mãi cho đến khi vào phòng học, một đám người vây quanh lại, nói với Từ Thanh Nguyệt.
Nguyệt Nguyệt, nghe nói cậu bị tai nạn xe, không sao chứ?
Không sao không sao, chỉ là vết thương nhỏ, đã khỏi rồi.
Còn nữa, bọn tớ nghe nói... cậu thật ra không phải con của nhà họ Diệp, là bị ôm nhầm sao?
Trong chốc lát, cả phòng học đều im lặng.
Bọn họ cũng nhìn thấy tôi đang sợ sệt trốn sau lưng Từ Thanh Nguyệt.
Cô ấy chẳng lẽ là...
Từ Thanh Nguyệt ngay lập tức kéo tôi ra.
Cậu ấy là Diệp An An, là con gái ruột của bố mẹ nuôi tớ, hôm qua mới vừa được đón về.
Nói rồi Từ Thanh Nguyệt cười cười.
Đúng là ôm nhầm, nhưng bố mẹ tớ mềm lòng, không cắt đứt quan hệ với tớ, để tớ tiếp tục ở lại đây đi học, tớ mới có thể tiếp tục làm bạn học với các cậu.
Tôi rất ngạc nhiên.
Tôi không ngờ Từ Thanh Nguyệt lại thẳng thắn như vậy.
Càng không ngờ tới là, các bạn học cũng rất tự nhiên chấp nhận chuyện này, còn vây quanh chúng tôi với vẻ mặt hưng phấn.
Tớ còn tưởng loại tình tiết này chỉ có trong tiểu thuyết và phim truyền hình thôi chứ.
Không ngờ chuyện ôm nhầm con lại có thể xảy ra thật à?
Một đám người nhao nhao vây quanh chúng tôi nói không ngừng, mãi đến khi giáo viên tới mới yên tĩnh lại.
Chủ nhiệm lớp là một người đàn ông trung niên có gương mặt hiền lành.
Thầy tìm riêng tôi, đưa cho tôi vài tờ đề thi, muốn xem nền tảng của tôi thế nào.
Thầy biết lai lịch của tôi, vốn tưởng rằng tôi trước đây học ở trường huyện nhỏ sẽ có nền tảng yếu kém, nhưng không ngờ thành tích của tôi lại rất tốt.
Tuy là trường học ở huyện nhỏ, nhưng giáo viên rất có trách nhiệm, tôi cần cù và đầu óc cũng thông minh, cho nên tôi không phải học sinh kém, cũng được coi là học bá.
Chủ nhiệm lớp vui mừng khôn xiết.
Thầy cầm bài thi của tôi vào lớp ngay tại chỗ, khen ngợi tôi trước mặt đám bạn học, bảo mấy đứa con nhà giàu kia học tập tôi nhiều hơn.
Tôi vừa mới lo lắng mình sẽ trở thành cái gai trong mắt mọi người.
Không ngờ đón nhận lại là ánh mắt ngưỡng mộ và ghen tị của mọi người.
Xem ra, nơi này cũng không đáng sợ như trong tiểu thuyết mà.
Tôi yên tâm hơn nhiều, chuẩn bị thu lại cái tính nhát gan của mình.
Bất thình lình, bỗng nhiên nghe thấy có người nói với Từ Thanh Nguyệt.
Thanh Nguyệt, vậy vị hôn phu từng nói chỉ đính hôn với con gái nhà họ Diệp... phải làm sao bây giờ?
Cả phòng học, nháy mắt chìm vào tĩnh mịch.