Trong truyện thiên kim thật giả, luôn xuất hiện một nam chính như vậy.
Thiên kim giả chết mê chết mệt hắn, không phải hắn thì không lấy.
Nhưng hai nhà là liên hôn thương mại, nam chính bắt buộc phải cưới thiên kim thật.
Từ đó thiên kim giả ghen ghét thiên kim thật, bắt đầu đủ loại hãm hại.
Mà nam chính cũng ghét bỏ thiên kim thật từng là cô thôn nữ, hở ra là châm chọc khiêu khích, sỉ nhục bắt nạt thiên kim thật.
Nghĩ đến thôi đã thấy ngạt thở.
Tôi run lẩy bẩy nhìn về phía Từ Thanh Nguyệt.
Tớ... tớ không có ý định cướp của cậu...
Từ Thanh Nguyệt lại chẳng hề để ý.
Mãi cho đến lúc tan học, cô ấy kéo tôi đến nhà thi đấu thể thao.
Ở đây có học sinh khóa trên chúng tôi một khóa đang thi đấu.
Trên sân bóng rổ hai đội đang so tài, trên khán đài có rất nhiều người ngồi, tiếng hoan hô và la hét vang lên không dứt.
Trong lúc tôi còn đang mù mờ, Từ Thanh Nguyệt chỉ vào một nam sinh đang mồ hôi nhễ nhại trên sân bóng.
Cậu nhìn cậu ấy xem, đẹp trai không?
Đẹp trai, trông rất tỏa nắng, cậu ấy chính là vị hôn phu kia?
Không phải.
Từ Thanh Nguyệt đỏ mặt, ánh mắt vẫn luôn dính chặt lên người nam sinh kia không dời đi.
Đó là người tớ thích.
Cô ấy chỉ về phía bên cạnh sân vận động.
Người kia, cái vị hội trưởng hội học sinh mặt như đưa đám Tống Triều kia, mới là vị hôn phu của cậu.
Tôi nhìn về phía nam sinh mặc áo phông trắng đang ghi chép gì đó, vẻ mặt không chút tươi cười, mở to mắt.
Từ Thanh Nguyệt nói: Thật ra tớ đã có người mình thích từ lâu rồi, chính vì cái hôn ước rách nát này hại tớ đều không dám nói chuyện với người mình thích, nhưng cậu về rồi thì khác, bây giờ hôn ước là của cậu, tớ tự do rồi.
Tôi: ??
Không phải chứ?
Được luôn hả?!
Trận bóng kết thúc, Từ Thanh Nguyệt nhảy nhót định đi tìm đối tượng thầm mến của cô ấy.
Cô ấy đẩy tôi cho Tống Triều.
Tiện thể giải thích chuyện tôi là thiên kim thật nhà họ Diệp, là vị hôn thê của cậu ấy.
Tôi rất xấu hổ.
Nhìn dáng vẻ Tống Triều cũng vậy.
May là cậu ấy chủ động mở miệng.
Trước đây cậu ở đâu?
Trong thôn.
Cuộc sống trong thôn thế nào?
Tuy là cậu ấy chủ động hỏi, nhưng giọng điệu bình thản cứ như đang lấy lời khai vậy.
Nhưng cậu ấy nhắc đến nhà tôi, tôi lại có chuyện để nói rồi.
Tôi lập tức nói thao thao bất tuyệt.
Sau nhà tôi là núi, trước nhà là sông, có thể lên núi hái nấm, cũng có thể xuống sông bắt trạch.
Gà con hầm nấm dẻ tươi ngon lắm, một bữa tôi có thể ăn hết hai bát lớn!
Trạch chiên giòn cũng ngon, xào cùng ớt xanh ớt đỏ thái sợi, kẹp vào trong bánh nướng, thơm ngon nức mũi, lấy bít tết đổi tôi cũng không đổi!
Trước khi tôi đến, trong nhà còn vừa mổ lợn ăn tết, lạp xưởng thịt lợn nhà tôi tự nhồi ngon lắm, cậu có muốn ăn không? Tôi bảo bố tôi gửi cho cậu một ít nếm thử?
Tôi nói một tràng dài xong, mới chú ý tới Tống Triều vẫn luôn không lên tiếng.
Cậu ấy yên lặng đứng bên cạnh nhìn tôi, không có biểu cảm gì.
Tôi: ...
Càng xấu hổ hơn.
Tôi cười gượng hai tiếng quay đầu đi cũng không nói chuyện nữa.
Lại không ngờ tới, bỗng nhiên nghe thấy cậu ấy nói.
Được thôi.
Hả?
Lạp xưởng thịt lợn.
À... vậy, vậy kết bạn WeChat, để lại địa chỉ, tôi bảo bố tôi gửi cho cậu mấy cân.
Lúc Từ Thanh Nguyệt quay lại, tôi và Tống Triều đã nói chuyện được một lúc rồi.
Chủ đề từ lạp xưởng thịt lợn, đến đầu lợn làm lông thế nào, thịt mông lợn là bộ phận nào... rồi đến ruột già lợn làm thế nào mới rửa sạch hơn.
Chủ đề từ đầu đến cuối xoay quanh con lợn nhà tôi.
Lúc chuẩn bị đi, Từ Thanh Nguyệt vẻ mặt ngơ ngác nhìn ghi chú tôi đặt cho Tống Triều trên điện thoại.
[Thằng nhóc ham ăn thích ăn lạp xưởng lợn.]
Từ Thanh Nguyệt: ??