Đào Nhạc Nhạc kéo ghế bên cạnh Cố Vân Trì tự nhiên ngồi xuống, hướng về phía Cố Vân Trì chớp chớp hàng lông mi như cái quạt kia, nói: “Anh Vân Trì em tới rồi đây! Tiệc rượu kiểu này sao có thể thiếu được em đáng yêu chứ? Hi hi!”
“Chẳng qua bụng người ta khó chịu, không uống rượu được, các anh uống sữa với người ta đi được không?”
“Còn có nha anh Vân Trì, dạ dày anh không tốt, cũng không uống được rượu, cho nên em đem rượu đều đổ đi rồi, đổi thành sữa bò, Nhạc Nhạc có phải rất thông minh rất biết quan tâm không hả?”
“...”
Khách hàng cũng là lần đầu tiên nhìn thấy tình huống này, một người đứng dậy, mấy vị khác cũng đều đứng dậy.
“Cố tổng, xem ra tối nay anh có việc riêng cần xử lý, vậy chúng tôi đi trước.”
Cố Vân Trì lạnh mặt, nhưng là không có khuyên ngăn, chỉ là thản nhiên cười với bọn họ, đích thân tiễn bọn họ ra ngoài.
Đào Nhạc Nhạc muốn đi theo, bị tôi một phen túm lại, giơ tay chính là một cái tát, hung hăng tát lên mặt cô ta.
“A!”
Đào Nhạc Nhạc hai tay che lấy gò má bị đánh, ô ô khóc lên, nói: “Sao chị có thể đánh em? Em đáng yêu như vậy, chị cũng nhẫn tâm xuống tay được...”
Tôi chiếu vào bên mặt kia của cô ta lại cho thêm một cái bạt tai nữa, nói: “Cút, đừng để tôi nhìn thấy cô nữa!”
Cố Vân Trì quay lại, Đào Nhạc Nhạc lập tức chỉ vào tôi cáo trạng, nói: “Anh Vân Trì, chị ta đánh em!”
Cố Vân Trì nhíu chặt mày, trên gương mặt tuấn tú mây đen dày đặc.
Đào Nhạc Nhạc nghiêng cái đầu nhỏ, dương dương đắc ý nhìn tôi, nói: “Hừ, em bảo anh Vân Trì dạy dỗ chị!”
Cố Vân Trì nhắm mắt lại, gọi người tới, nói: “Ném cô ta ra ngoài cho tôi!”
Đào Nhạc Nhạc lè lưỡi với tôi, nói: “Lêu lêu lêu, cho chị bắt nạt em nữa này! Có anh Vân Trì làm chủ cho em, chị sau này nhìn thấy em tốt nhất nên đi đường vòng... Ai, các người làm gì vậy?”
Người của Cố Vân Trì đi vào lôi Đào Nhạc Nhạc ra ngoài.
Cho dù là như thế, trong hành lang vẫn có thể nghe được ngôn luận ngu ngốc của Đào Nhạc Nhạc.
“Các người lũ thô lỗ này, buông em ra! Làm hỏng sự đáng yêu của em, các người đền nổi không? Anh Vân Trì, cứu em...”
Tôi cùng Cố Vân Trì nhìn nhau một cái, đều ở trong mắt đối phương nhìn thấy sự cạn lời.
Tôi nhịn không được cười nhạo, nói: “Thân thích của mẹ kế anh thật kỳ lạ.”
Cố Vân Trì: “...”
Hai chúng tôi đi ra khỏi nhà hàng, Đào Nhạc Nhạc bị ném ra ngoài vậy mà lại chạy tới.
Cô ta chỉ vào tôi khóc lóc chất vấn Cố Vân Trì, nói: “Anh Vân Trì, tại sao anh lại hướng về chị ta? Em đáng yêu hơn chị ta nhiều! Mà em với anh mới hẳn là thân mật nhất nha, dì nhỏ em là...”
Cố Vân Trì nói: “Câm miệng.”
Anh thậm chí không muốn nhìn Đào Nhạc Nhạc thêm một cái, xoay người vỗ vỗ lưng tôi, nói: “Đi thôi, tiệc rượu anh sẽ sắp xếp lại.”
“Sắp xếp vào lúc nào vậy?”
Đào Nhạc Nhạc hỏi.
Tôi thực sự sắp bị cái thứ kỳ lạ này ép điên rồi!
Quan trọng là còn nói để cô ta ở lại gây họa, kéo Trịnh Mẫn xuống nước, hiện tại tôi là thật sự chịu đủ rồi.
Với cái loại ngu xuẩn kia cũng nói không rõ, tôi nhịn không được trút giận lên Cố Vân Trì, nói: “Chuyện này anh mà không giải quyết cho tôi, thì anh đừng tới làm phiền tôi nữa!”
Tôi đẩy anh một cái, sải bước lên xe, lái xe rời đi.